SERIES XUYÊN THÀNH XÀ TINH TRONG TÂY DU KÝ

SERIES XUYÊN THÀNH XÀ TINH TRONG TÂY DU KÝ

Phần 3 - Chap 2

13/04/2026 11:24

Thịt Đường Tăng quả nhiên xứng danh Tiên đan Thượng phẩm, thơm đến mức thần trí ta có chút không tỉnh táo, không kìm được mà chảy nước dãi.

Mẹ ơi, muốn làm phản quá! Lập tức làm phản!

Yêu quái đứng bên cạnh nhìn, gi/ật mình thất sắc: "Đồ đệ của ngươi trông có vẻ muốn ăn ngươi hơn cả ta đấy?"

Sư phụ: "A di đà Phật, nó là như vậy đấy."

Yêu quái: "Hai người hình như đang chơi trò một kiểu qu/an h/ệ sư đồ rất mới."

Yêu quái đi rồi, ta và sư phụ nhìn nhau.

Và ta quyết định ra tay trước, l.i.ế.m nước bọt bên mép rồi cất tiếng chất vấn: "Sư phụ, trên đoạn sông dài mười mấy dặm hoang vắng này, đột nhiên xuất hiện một người lái đò, Người không thấy lạ sao?"

Sư phụ sững lại một chút, không tự nhiên nói: "Cũng có hơi lạ."

"Vậy vì sao Người vẫn cứ nhất quyết muốn người lái đò này chở mình?"

Sư phụ cười, chậm rãi nói: "Giao Giao, nếu ông ta là người phàm, chẳng phải chúng ta sẽ qua sông được sao?"

"Vậy nếu ông ta là yêu m/a thì sao?"

"Nếu ông ta là yêu m/a, có lòng hại người, thì ta sẽ bị bắt đi. Và Ngộ Không sẽ vì c/ứu ta mà diệt trừ hết yêu m/a, sau này sẽ không còn ai phải c.h.ế.t dưới tay yêu m/a ở đây nữa, nơi này sẽ trở lại trong sạch."

Lạ thật, hình như sắp bị cuốn vào cái logic này, đầu óc ta vùng vẫy: "Không lẽ chúng ta không thể trực tiếp g.i.ế.c yêu m/a sao?"

Sư phụ vẻ mặt hiền hòa mà từ bi: "Lỡ như hắn không hề có ý định hại ta thì sao? Hoặc là hắn sẵn lòng hối cải, một lòng hướng thiện thì sao? Giao Giao, chẳng phải con cũng là yêu m/a, nhưng lại sẵn lòng hối cải, một lòng hướng thiện đấy thôi?"

Ta đột nhiên sững sờ. Thế là, ta nhớ lại ngày bái sư đó, ánh Mặt trời bị mây che khuất, ban ngày u ám không rõ, cát bay đ/á chạy, gậy Kim Cô của Đại sư huynh dừng lại trên đầu ta, sát khí trong khoảnh khắc đó thật đ/áng s/ợ.

Ta quỳ dưới đất dập đầu c/ầu x/in, nói dối là do Quan Âm chỉ dạy, chờ đợi người đi lấy kinh ở đây. Lời nói dối vụng về đến mức ta cũng thấy buồn cười.

Trong lòng ta nghĩ: A! Thế giới này thật xui xẻo, vừa xuyên qua đã sắp c.h.ế.t rồi.

Nhưng sư phụ chỉ ngạc nhiên một chốc, rồi giữa ánh mắt nghi ngờ của mọi người, ông cười và đỡ ta dậy: "Thì ra là vậy. Vậy con chính là Tiểu sư muội rồi."

Ta ngẩn người rất lâu. Khi đó may mắn vì ông từ bi và dễ lừa. Giờ lại gh/ét ông từ bi và dễ lừa.

Ta nghiêng đầu, bướng bỉnh tiếp tục hỏi: "Vậy nếu sư huynh c/ứu Người không kịp, c.h.ế.t thì sao?"

"Ch*t, thì bắt đầu lại từ đầu. Mười kiếp không lấy được chân kinh, thì mười một kiếp. Không thể cứ để những yêu m/a này hại người."

Haizz, lão đầu trọc này. Đến bản thân còn chưa độ được, mà đã muốn độ thế nhân.

5.

Có lẽ là lời nguyền của Thủy hầu, Đại sư huynh trong nước chiến lực giảm đi một nửa, e là nhất thời nửa khắc chưa tới kịp. Nhìn thấy vết m.á.u rỉ ra trên người sư phụ, ta có chút phiền muộn. Bọn cỏ nước này thực sự trói quá ch/ặt rồi.

Sư phụ thử thăm dò: "Không bằng con thử dùng mỹ nhân kế?"

Ta nhìn đám binh tôm tướng cá hình th/ù kỳ dị bên cạnh, có chút im lặng. Người ít nhất... Người không thể...

Nhưng sư phụ nhìn ta với ánh mắt đầy hy vọng.

Ta cắn răng, lòng dứt khoát, bắt đầu tuyệt vọng tung ra mị lực: "Này soái ca (huýt sáo), đi một mình hả, có sợ không vậy (chớp mắt), trò chuyện với tỷ tỷ chút đi (lưỡi l.i.ế.m khóe môi) (chân phải cong vòng ra sau chân trái). Vừa nãy... ở đằng kia... thấy chàng, cảm giác... dáng vẻ của chàng... khá là đáng yêu, chúng ta trò chuyện hai câu nhé?"

Khuôn mặt vốn đã kỳ dị của tên Hà binh (binh tôm) nhăn lại thành một biểu cảm càng khó tả hơn, hắn ta thậm chí còn lùi lại một bước, quay mặt đi nói: "Không cần đâu, ngươi không phải là kiểu người mà ta thích!"

Hả?

Ngươi...

Sư phụ bật cười một tiếng.

Sụp đổ rồi, ta thực sự sụp đổ rồi!

"Ồ, không nói chuyện thì thôi, thật ra, ta cũng không thật sự muốn nói chuyện với ngươi. Cười c.h.ế.t mất, thật ra ngươi cũng rất bình thường, ta căn bản không thèm để ý đến ngươi. Ha ha ha ha, buồn cười ch*t, ngươi thật là giả tạo!"

Tên binh tôm liếc nhìn ta, lẳng lặng siết ch/ặt đám cỏ nước hơn.

Ta thực sự...

Đợi Đại sư huynh tới sẽ g.i.ế.c sạch bọn ngươi!

Ngay lúc này, bên cạnh thủy lao bỗng xuất hiện một nữ tử. Nàng ta có dung nhan tựa đóa phù dung, dáng người lả lướt, đôi mắt chứa chan tình ý, chỉ khẽ liếc nhìn về phía này, cả người ta đã mềm nhũn một nửa. Mặc dù nàng ta không nhìn ta.

Nàng xua đám binh tôm ra, gót sen khẽ bước đến bên cạnh sư phụ, dịu dàng gọi: "Thánh tăng!"

Sư phụ vội quay mặt đi, tựa như một người m/ù, lại cất lời: "Vị Đại vương yêu quái này, xin ngươi đại phát từ bi, thả ta đi."

Không phải chứ, Người nhìn kỹ khuôn mặt này xem! Cái miệng 37 độ của Người, rốt cuộc làm sao nói ra được cái tên lạnh lùng như ‘Đại vương yêu quái’ vậy?

Nữ tử ngẩn ra, trong mắt dâng lên vài phần sầu muộn: "Thánh tăng, ta... ta không phải yêu quái. Ta là nữ nhi của Hà Bá ở dòng sông này, Hắc Thủy Hà công chúa. Tên yêu quái kia đã đuổi cha ta đi, còn... cưỡng đoạt ta."

Ta vội vàng truyền âm và nháy mắt với sư phụ: Sư phụ, mau để nàng c/ứu chúng ta! Đến lượt người thử dùng mỹ nam kế rồi đấy!

Sư phụ với vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta, môi mấp máy, nửa ngày trời cũng không thốt ra được một chữ.

Thiên đạo luân hồi.

Tuyệt quá!

Nhưng vẻ đẹp của sư phụ dường như hữu ích hơn của ta một chút, Người còn chưa nói gì, nữ tử kia đã nói: "Thánh tăng, ta đến để c/ứu hai vị." Nói rồi, nàng định cởi trói cho chúng ta.

Ta vội vàng ngăn lại: "Khoan đã!"

Nữ tử: "Có... có gì không ổn sao?"

Ta: "Không. Ta chỉ muốn hành hạ sư phụ một chút thôi."

Sư phụ: "Giao Giao, rốt cuộc con đứng về phe nào?"

Ta: "Khó nói lắm."

Danh sách chương

3 chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu