Tôi quỳ xuống đất, hành đại lễ với Hắc Bạch Vô Thường.

“Q/uỷ vương giá lâm, tiểu nữ vô cùng hoảng hốt.”

Ngày thường, khi gặp chuyện tôi sẽ đ/ốt một chút nguyên bảo tìm q/uỷ sai nhàn rỗi giúp tôi xử lí chuyện, thỉnh thoảng gặp được Hắc Bạch Vô Thường cũng chỉ là phân thân của hai vị Q/uỷ vương.

Mà lần này tới, lại là chân thân!

Sau lưng Hắc Bạch Vô Thường là bàn cúng, bàn cúng chắn một miệng hang sâu không thấy đáy.

Trong miệng hang truyền tới mùi hôi tanh và tiếng kêu la thảm thiết không ngớt.

Đến cả tôi từng gặp đủ loại oan h/ồn đ/áng s/ợ cũng bị tiếng hét này dọa sợ đến nỗi muốn che tai lại.

Nhưng ở trước mặt chân thân Q/uỷ vương, ai dám làm ra hành động thừa thãi đây.

Chân thân Q/uỷ vương to lớn, khoảng chừng ba mét, cũng có thể là năm mét, thân hình chỉ tồn tại trong đầu, mà không phải trong mắt.

Bóng người của Q/uỷ vương không ngừng phóng to, giống như một ngọn núi cao, đ/è ép khiến người ta hít thở khó khăn.

Hắc Bạch Vô Thường lên tiếng, giọng như tiếng chuông, tuyên truyền giác ngộ.

"Đạo sĩ ngươi thật là to gan, không những dám lật đổ bài vị ông tổ Mao Sơn, ngay cả móng trận giao lộ âm dương cũng dám động!”

Giọng nói của Bạch Vô Thường giống như đinh nhọn cọ vào tấm sắt, sắc bén chói tai.

"Nếu như q/uỷ trong địa ngục chạy ra ngoài, đày ngươi xuống mười tám tầng địa ngục cũng không hề quá đáng.”

Hai giọng nói hợp lại thành một.

"Ngươi học nghệ không thông, tự cao tự đại, giúp người x/ấu làm việc á/c, hôm nay sẽ thu phục ngươi, tới địa ngục đền tội đi!”

Nói xong, Hắc Vô Thường vung tay.

Dây xích to như cánh tay trói ch/ặt đạo sĩ đang quỳ trên đất, đạo sĩ đó vô tri vô giác đi theo Hắc Bạch Vô Thường đến nơi địa ngục sâu thẳm.

Tôi dập đầu lần nữa.

"Cung tiễn Q/uỷ vương!”

Chỉ trong nháy mắt, Hắc Bạch Vô Thường và đạo sĩ kia đã không thấy đâu.

Tường đ/á biến mất, lại biến trở thành cửa sổ với cửa ra vào.

Tiếng kêu thảm thiết trong phòng cuối cùng đã thu hút sự chú ý của vệ sĩ canh cửa ở bên ngoài.

Hai vệ sĩ đi vào, đỡ Lục Phong Ngôn lăn lê bò toài dậy, lại khiêng người quản lí hôn mê đang sùi bọt mép lên.

Một đám người khóc lóc kêu cha gọi mẹ chạy ra ngoài.

Tôi đi lên trước, nhặt bài vị của ông tổ Mao Sơn đặt lại lên bàn cúng phủ vải đỏ lên lần nữa.

Sửa sang lư hương xong, tôi thắp ba nén hương.

Thế nhưng bất luận tôi có cố gắng đến nhường nào thì ba nén hương kia cũng không cách nào ch/áy nổi.

Tôi nhìn về hướng bọn họ chạy, lắc đầu.

"Diêm Vương muốn người canh ba ch*t, thật ra đã ch*t ở canh hai.”

Danh sách chương

5 chương
19/02/2024 09:18
0
19/02/2024 11:15
0
19/02/2024 11:12
0
19/02/2024 10:30
0
17/02/2024 15:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận