"Việc này vẫn nên kiểm tra kỹ càng thì hơn, dù sao chúng ta đã chờ đợi nhiều năm cho lễ h/iến t/ế này, lỡ như..."
Một giọng nói lí nhí vang lên.
"Không có lỡ như nào hết, anh không tin tưởng chúng tôi sao?" Bố gắt gỏng ngắt lời chú họ.
H/iến t/ế? Nghe đến hai chữ này, đầu tôi như bị nện một cú, ù đi muốn n/ổ tung.
Cái tên Mị Vu kia... hóa ra nói đúng!
Tôi muốn ngồi bật dậy ngay lập tức để chất vấn bố mẹ cho ra nhẽ.
Những năm tháng yêu thương chăm sóc tôi, lẽ nào đều là giả dối?
Nhưng chút lý trí còn sót lại mách bảo: Lúc này không được hấp tấp, nếu không sẽ mất mạng.
Chỉ có giả vờ không biết gì, mới tìm được cơ hội trốn thoát.
Nghĩ thông rồi, tôi nhắm ch/ặt mắt, toàn thân cứng đờ, giả vờ đang ngủ say.
Trong phòng, tiếng cãi vã vẫn không ngớt.
Các chú thím nhất quyết yêu cầu kiểm tra thân thể tôi để xem còn trinh trắng không. Sau một hồi tranh luận, mẹ đành nhượng bộ.
Đàn ông trong phòng lục tục kéo nhau ra ngoài, để mấy chị họ vào khám xét tôi.
Từng ngón tay lạnh lẽo mở khuy áo, kéo khóa quần. Khoảnh khắc ấy, tôi như cừu non nằm chờ làm thịt.
Tôi cố thở chậm, nén nhịp tim đ/ập thình thịch, sợ chỉ một chút sơ hở sẽ khiến họ phát hiện.
Kiểm tra xong xuôi, cả bọn rời khỏi phòng, khép ch/ặt cửa.
Nhưng từng sợi th/ần ki/nh trong người tôi vẫn căng như dây đàn, không dám buông lỏng dù chỉ một giây. Trong đêm tịch mịch, tiếng thở và nhịp tim tôi vang rõ mồn một.
Suốt đêm ấy, tôi trừng trừng nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om, không dám chớp mắt.
Đến khi trời hửng sáng, tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên.
"Tiểu Khê, dậy chưa con?" Giọng mẹ dịu dàng vọng qua cánh cửa, như chuyện đêm qua chỉ là ảo giác.
"Chưa ạ." Tôi nén r/un r/ẩy, cố giữ giọng bình thản.
"Dậy đi con, lát nữa cả nhà đi tảo m/ộ." Mẹ nhắc nhở khẽ.
Tôi vùng dậy, đứng trước gương phòng tắm gi/ật mình vì khuôn mặt tiều tụy của mình. Quầng thâm nặng nề và bọng mắt sưng húp nổi bật trên nền da trắng bệch.
Tôi vục nước lạnh xối lên mặt, dùng kem nền đậm đặc che đi mọi dấu vết mệt mỏi. Trong đầu lúc này chỉ còn một suy nghĩ: Phải tìm cách trốn thoát khỏi nơi này!
Dù đêm qua đã báo cảnh sát nhưng thiếu bằng chứng x/á/c thực, họ chỉ hứa sẽ đến xem xét mà không hẹn giờ cụ thể.
Hy vọng duy nhất lúc này chính là tên "Mị Vu".
Đang lần giở điện thoại soạn tin nhắn, màn hình bỗng sáng lên:
【H/iến t/ế là dùng sinh mạng để đổi lấy thứ gì đó, còn em, chính là vật h/iến t/ế sống.】
Bình luận
Bình luận Facebook