Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong lòng tôi vẫn ôm một tia hy vọng.
Có lẽ những dòng bình luận trước mắt chỉ là ảo giác của tôi.
Lục Tư Niên tuy tính tình hơi lạnh lùng, nhưng anh đối xử với tôi tốt như vậy, sao có thể không thích tôi được?
Đêm cuối tuần.
Chúng tôi nắm tay nhau trở về ký túc xá.
Chiếc giường vốn luôn để trống nay đã có thêm ga đệm.
Cái bàn dưới gầm giường cũng được lấp đầy, đồ đạc sắp xếp vô cùng ngăn nắp.
Nhịp tim tôi bỗng chốc lạc mất một nhịp.
Bạn cùng phòng Giang Dực chỉ tay về phía ban công, hạ thấp giọng nói:
"Bạn cùng phòng mới đấy, cũng là một mỹ nam."
Đúng lúc bạn mới phơi đồ xong ở ban công, nhìn thấy chúng tôi liền chủ động cười chào hỏi.
"Chào hai cậu, mình là bạn cùng phòng mới, Tống Lâm Chu."
Tôi ngẩn người nhìn cậu ta.
Những dòng bình luận đang thả hoa chào đón.
[Bảo bối thụ cuối cùng cũng xuất hiện rồi!]
[Hóng cảnh công thụ m/ập mờ, cảm giác tội lỗi khi biết là người thứ ba mà vẫn không thể dừng lại đúng là cực phẩm!]
[Công chính nhìn đến ngẩn người luôn kìa, ha ha ha, đây chính là sợi dây liên kết của định mệnh! Đoá hoa lạnh lùng rồi cũng phải vì yêu mà trở thành kẻ si tình!]
Trong lòng tôi thấy khó chịu.
Quay đầu nhìn Lục Tư Niên.
Quả nhiên anh đang chăm chú đá/nh giá Tống Lâm Chu.
Lục Tư Niên vốn là người rất có chừng mực và giữ khoảng cách.
Cộng thêm hai năm được tôi "huấn luyện" bằng đủ trò quái chiêu, anh đã đạt đến cảnh giới coi mọi người như không khí, ánh mắt lướt qua ai cũng chỉ trong chớp mắt, chưa từng dừng lại.
Kiểu nhìn chằm chằm như hiện tại cho thấy nội tâm anh đang cực kỳ bất ổn.
Sống mũi tôi cay cay.
Đồ cặn bã tồi tệ.
Trước đó còn nói sẽ tổ chức sinh nhật cho tôi, giờ lại nhìn người đàn ông khác đến ngẩn ngơ.
Chẳng bao lâu nữa, có khi sẽ hiến thân cho cậu ta luôn.
Trong vở kịch của cặp đôi chính, tôi đóng vai trò như người chồng đang say ngủ trong mấy cuốn tiểu thuyết sắc hiệp.
Tâm tư của tôi đều hiện hết lên mặt.
Tôi xụ mặt xuống.
Những dòng bình luận bắt đầu châm chọc tôi.
[Nam phụ đỏng đảnh này làm cái biểu cảm gì thế? Công thụ chính nhìn nhau tình tứ như vậy, cậu ta lại xụ cái mặt ra?]
[Lầu trên đừng gi/ận, đây là điểm nhấn để hóng drama đấy! Sau này nam phụ vì gh/en t/uông mà cố tình nhắm vào bảo bối thụ, lúc đầu công còn nể tình xưa, về sau không nhịn nổi nữa, trực tiếp đuổi học nam phụ luôn! Đã cực kỳ!]
Đuổi học?
Đùa thì đùa, giỡn thì giỡn, đừng có mang học vấn của tôi ra làm trò đùa!
Đàn ông thì thiếu gì, nhưng bằng đại học của tôi thì chỉ có một thôi!
Tôi lập tức nở nụ cười, nhiệt tình ân cần hỏi han Tống Lâm Chu.
"Chào cậu, mình là Lâm Ngọc Thanh."
"Có gì cần mình giúp cứ nói nhé, bạn cùng phòng là phải giúp đỡ lẫn nhau mà!"
Tôi vô cùng chu đáo với Tống Lâm Chu, chủ động giúp cậu ta nhận hàng chuyển phát, m/ua cơm.
Lần nào Lục Tư Niên cũng tranh giành làm cùng tôi.
Nụ cười giả tạo trên mặt tôi cứng đờ, không giữ nổi nữa.
Tôi cố tình mỉa mai.
"Lục Tư Niên, trước đây sao không thấy anh nhiệt tình với bạn cùng phòng như vậy nhỉ?"
Lục Tư Niên xụ mặt, không thèm để ý đến tôi.
Có vẻ như anh đang gi/ận.
Ngoại tình tư tưởng mà còn dám gi/ận ngược lại à?
Tôi suýt chút nữa thì phát đi/ên.
Nhưng nghĩ đến quà sinh nhật và tấm bằng đại học, tôi lại nhịn xuống.
Tuy bây giờ đ/á Lục Tư Niên thì có vẻ hả hê về mặt khí thế.
Nhưng đợi đến khi anh ngoại tình rồi mới đề nghị chia tay, tôi sẽ đứng ở vị thế đạo đức cao nhất.
Chỉ cần tôi không nhắm vào Tống Lâm Chu, theo tính cách của Lục Tư Niên, chắc chắn không thể nào đuổi học tôi được.
Có khi còn phải bồi thường một khoản phí chia tay lớn cho tôi nữa.
Tôi cảm thấy trên người Lục Tư Niên đang tỏa ra ánh hào quang kim tiền.
Tôi vội vàng che giấu khóe môi đang cong lên, tìm cách chữa ch/áy.
"Anh đối xử tốt với Tống Lâm Chu một chút cũng là chuyện bình thường, dù sao cậu ấy cũng là thanh mai trúc mã từ nhỏ của anh mà."
Lục Tư Niên nhíu ch/ặt mày.
"Thanh mai trúc mã gì cơ?"
Giả vờ không quen biết cũng giống đấy.
Tôi không vạch trần Lục Tư Niên, tùy tiện tìm một chủ đề để lấp li/ếm cho qua chuyện.
Thành thật đóng vai người chồng đang say ngủ.
9
9
Chương 17
Chương 10
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook