Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đuôi Hàn Triệt vẫn còn rỉ m/áu, vài mảnh vảy bạc bong ra.
Tôi xót xa đến mức mắt cay lên.
Không ngờ Hứa Lạc Tinh lại làm đến mức này, khiến Hàn Triệt cũng bị liên lụy.
Sau khi khử trùng, tôi nhẹ nhàng nâng chiếc đuôi lạnh giá ấy lên, ôm vào lòng.
Rồi chậm rãi quấn từng vòng băng gạc.
Hàn Triệt không nói gì.
Chỉ có chiếc đuôi khẽ run, như đang chịu đựng cơn đ/au dữ dội.
Tôi không thể giúp hắn giảm đ/au, chỉ biết lúng túng vuốt ve, áp má lên đó, lặng lẽ dỗ dành.
Không ngờ hành động ấy lại khiến hắn phản ứng mạnh.
Chỉ vì hơi ấm trên mặt tôi chạm vào chiếc đuôi lạnh buốt của hắn, Hàn Triệt đã gi/ật mình lùi lại.
Gò má hắn thoáng ửng đỏ, ánh lên như ráng chiều. Hắn lùi xa tôi một chút, đôi mắt xanh nhìn tôi, mang theo vẻ bối rối xen lẫn dè chừng.
Tôi khẽ cười, định tiến lại gần.
Nhưng hắn đã nhanh như một cơn gió lướt vào phòng tắm.
Và ở lì trong đó suốt nửa tiếng.
Có lẽ hắn vẫn chưa quen với nơi này… không sao, rồi sẽ dần thích nghi thôi.
Tôi kiên nhẫn chờ hắn ra ngoài, sau đó dẫn hắn đi xem từng phòng trong nhà.
Đến khi giới thiệu căn phòng đã chuẩn bị riêng cho hắn, Hàn Triệt lại tỏ ra không mấy hứng thú.
Hắn khẽ vòng tay qua vai tôi, giọng thấp xuống:
“Thực ra… tôi hơi sợ tối. Tôi muốn ngủ cùng cậu.”
Tôi hiểu ý hắn.
Muốn gần gũi hơn… cũng không phải chuyện x/ấu.
Đêm đó, tôi và hắn mỗi người một chăn.
Khi tôi đã lơ mơ chìm vào giấc ngủ, bỗng cảm thấy một thứ gì đó lạnh lẽo nhưng mềm mại quấn quanh eo mình.
Nó chậm rãi siết lại, rồi men theo người tôi trườn lên.
Tôi khó chịu khẽ cựa, muốn thoát ra.
Nhưng ngay sau đó, một vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.
Chắc… chỉ là mơ thôi.
Đôi tay ấy không ngừng lướt qua cơ thể tôi, chậm rãi, dai dẳng, khiến tôi không biết phải tránh thế nào.
Tôi né tránh trong mơ, đến khi kiệt sức, đành buông xuôi.
Giữa đêm, tôi chợt tỉnh lại.
Cảm giác đ/è nặng trên người cũng vừa biến mất, như thể chưa từng tồn tại.
Tôi mở mắt.
Việc đầu tiên là nhìn sang phía Hàn Triệt.
Nhưng bên giường trống không.
Tim tôi chợt thắt lại.
Tôi vội xỏ giày, đi tìm.
Cuối cùng, tôi thấy hắn trong bể nước đã chuẩn bị sẵn.
Hắn ngủ không yên, co mình lại, ôm ch/ặt chiếc đuôi, hàng mi khẽ run, cả người khe khẽ r/un r/ẩy.
Có lẽ… hắn vẫn chưa có cảm giác an toàn.
Chuyện ban ngày chắc vẫn khiến hắn sợ hãi.
Sau này… tôi phải đối xử với hắn tốt hơn nữa mới được.
Tôi khẽ thở dài, quay người rời đi.... Mà không hề nhận ra, trong lớp kính phản chiếu một tia sáng xanh nhàn nhạt...
Giống như ánh mắt của hắn vậy.
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook