TÔI LÀ BETA NHƯNG LẠI MANG THAI CON CỦA ĐỐI THỦ

TÔI LÀ BETA NHƯNG LẠI MANG THAI CON CỦA ĐỐI THỦ

Chương 2

13/03/2026 09:56

"Cái đó... ăn nhầm đồ thôi, vừa nôn vừa tiêu chảy ấy mà." Tôi cười gượng gạo, chỉ muốn chuồn lẹ.

"Bạc tổng ngài cứ thong thả, tôi đi trước đây." Vừa bước ra một bước, một bàn tay lớn đã chắn ngang trước mặt tôi. Trực tiếp ép tôi vào vách tường đ/á.

Bạc Cận Ngôn áp sát lại, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc tràn ngập không gian.

C.h.ế.t tiệt thật! Chân tôi lại nhũn ra rồi.

Thậm chí còn đáng x/ấu hổ là... hơi muốn cọ cọ vào người anh ta một chút. Đây chính là bản năng sau khi m.a.n.g t.h.a.i sao? Nh/ục nh/ã quá đi mất!

"Một tháng không gặp." Bạc Cận Ngôn cúi đầu nhìn tôi, ung dung nói: "Cố ý tránh mặt tôi à?"

Tôi lập tức gồng người lên căng thẳng, "Tất nhiên là không! Buồn cười thật, tôi mà phải cố ý tránh anh à!?"

Chuyện đêm hôm đó xong xuôi là tôi chạy mất dạng luôn, sau đó Yến An đã thay thế tôi vào phòng. Vì vậy Bạc Cận Ngôn không thể nào biết đó là tôi được.

"Yến Tùy." Anh ta đột nhiên hỏi: "Thật ra đêm đó em cũng ở khách sạn đó đúng không?"

Đang gài bẫy tôi đấy à?

Tôi đẩy mạnh anh ta ra, như con mèo bị giẫm phải đuôi: "Anh có bệ/nh à Bạc Cận Ngôn! Hai ta là kẻ th/ù không đội trời chung đấy! Tôi đến cái khách sạn anh ở làm gì? Tôi bi/ến th/ái hay sao mà đi theo dõi anh?"

Bạc Cận Ngôn rủ mắt, che giấu sự thất vọng nơi đáy mắt, "Vậy sao..."

Tầm mắt anh ta dừng lại trên tờ kết quả xét nghiệm bị tôi vò nát trong tay, "Trong tay cầm cái gì đấy?"

Tôi phản xạ có điều kiện vòng tay ra sau lưng: "Giấy chùi mông!"

Bạc Cận Ngôn: "..."

Anh ta nhíu mày chán gh/ét, cuối cùng cũng lùi lại nửa bước, "Bữa tiệc tối nay của nhà họ Yến, tốt nhất em nên đến đúng giờ."

"Em trai Yến An của em gây họa rồi, nếu em không đến, tôi không ngại trực tiếp đến nhà họ Yến đòi người đâu." Nói xong, anh ta quay người bỏ đi.

Đi đến cửa, lại dừng lại.

"Còn nữa." Anh ta ngoái đầu nhìn tôi một cái, "Bớt ăn đồ lạnh đi, không tốt cho dạ dày đâu."

"Cút đi!" Tôi tựa vào tường, thở hắt ra một hơi dài, chân vẫn còn run. Cái ngày tháng này không sống nổi nữa rồi!

4.

Chiếc taxi dừng lại ngay đầu con ngõ hẹp của khu phố nghèo, đồng hồ tính tiền nhảy lên con số năm mươi tám tệ. Tôi xót tiền đến đ/ứt ruột nhưng vẫn quét mã thanh toán, rồi đẩy cửa xuống xe.

Cơn gió lạnh lùa theo mùi nước thải đóng cặn từ sâu trong ngõ tạt thẳng vào mặt, khiến dạ dày tôi lập tức đảo lộn, cảm giác buồn nôn trào lên dữ dội. Tôi phải vịn vào cột điện, nôn khan hai tiếng nhưng chẳng ra được gì.

Để tiết kiệm tiền đăng ký khám cái số chuyên gia c.h.ế.t tiệt kia, từ sáng đến giờ tôi còn chưa có lấy một ngụm nước vào bụng. Tôi lê bước leo lên tầng sáu, lấy chìa khóa mở cửa rồi đổ gục xuống giường.

Thật ra sau đêm đó, tôi cũng biết sợ. Sợ Bạc Cận Ngôn thực sự sẽ điều tra ra mình. Dù sao thì trước khi Yến An bước chân vào nhà họ Yến, tôi vốn cậy thế thiếu gia mà chẳng ít lần đối đầu với anh. Thế nên, tôi mới thuận nước đẩy thuyền.

Lúc Yến Chấn chỉ vào mũi tôi m/ắng nhiếc "không biết nh/ục nh/ã, dạy hư em trai", tôi chẳng những không quỳ xuống nhận sai mà còn bật cười thành tiếng. Ngay trước mặt cả gia đình, tôi đ/ập phá tan tành mọi thứ. Thậm chí, tôi còn chỉ tay vào mặt cô vợ trẻ mà Yến Chấn mới cưới về vài năm kia, buông lời mỉa mai: "Quản con trai bà cho tốt vào. Lần sau có loại t.h.u.ố.c hạ lưu này thì đừng chỉ dành cho người ngoài, nhớ giữ lại một ít cho chính mình. Biết đâu mang chủng rồi lại b/án được giá hời đấy!"

Hiệu quả đạt được thật ngoài sức mong đợi. Tôi thậm chí còn chẳng cần thu dọn hành lý, ngay đêm đó đã bị đám vệ sĩ tống khứ ra khỏi cửa lớn. Yến Chấn tuyên bố c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ cha con và đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng của tôi.

Đúng như tôi mong muốn. Chỉ cần rời khỏi cái vòng xoáy đó, tôi sẽ chỉ là một Beta nghèo khổ, tầm thường. Chẳng ai thèm bận tâm xem một con ch.ó hoang có b/éo lên hay không, hoặc là... có đang m.a.n.g t.h.a.i hay không. Đây chính là tự do mà tôi khao khát, dẫu cái giá phải trả có hơi túng quẫn một chút.

Nhưng tôi đã tính toán nghìn lần, vạn lần, cũng không ngờ đến biến số mang tên Bạc Cận Ngôn.

Ai mà tin nổi chứ? Tôi, một gã Beta chính hiệu, không chỉ bị người ta "ăn sạch sành sanh", mà c.h.ế.t tiệt đến mức còn mang bầu luôn rồi.

5.

Điện thoại đột ngột rung lên, kéo mạch suy nghĩ của tôi từ ký ức trở về thực tại.

Màn hình hiện lên thông báo chuyển khoản, ngay sau đó là tin nhắn từ một số lạ:【Hai ngàn tệ, đi m/ua bộ quần áo nào cho ra h/ồn đi. 7h tối, xe đợi ở đầu ngõ.】

Vẫn là cái tông giọng lạnh lẽo như người c.h.ế.t ấy, nói thêm một chữ chắc cũng thấy phí lời. Tôi nhìn chằm chằm vào hai ngàn tệ kia, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Đi, hay là không đi?

Nếu không đi, gã đi/ên Bạc Cận Ngôn đó hoàn toàn có thể phơi bày chuyện Yến An đã làm. Đến lúc ấy, để tự bảo vệ mình, Yến Chấn chắc chắn sẽ đẩy tôi ra làm vật thế thân.

Còn nếu đi, cái bụng này của tôi...

Tôi cúi đầu nhìn xuống vùng bụng vẫn chưa hề lộ rõ. Mới được năm tuần, chắc là không nhìn ra đâu. Chỉ cần tôi không nôn nghén, không ngất xỉu, và tránh xa tên Enigma mang sức quyến rũ c.h.ế.t người kia một chút... Chắc là ổn thôi.

Tôi nghiến răng, nhấn nhận tiền.

Danh sách chương

4 chương
13/03/2026 09:56
0
13/03/2026 09:56
0
13/03/2026 09:56
0
13/03/2026 09:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu