Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cũng chỉ có anh bôi th/uốc, tôi mới không làm lo/ạn.
"Không cần đâu, sau này thi lại một lần là được mà. Vả lại anh lăn lộn cho tốt đi, sau này còn che chở cho tôi."
"Ừ, tôi đợi cậu."
Hôm đó, anh ngồi bên giường bệ/nh của tôi, khóe môi mỉm cười, ánh mắt cong cong nhìn tôi, dịu dàng và đẹp đến mức không nói nên lời.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi như lỡ nhịp.
Cơ thể vô thức nghiêng về phía anh.
Hơi thở… từng chút, từng chút một… tiến lại gần nhau…
"Vân Tranh, hôm nay con cảm thấy thế nà—"
Giọng mẹ tôi đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí m/ập mờ vừa rồi.
Cũng từ lúc đó, gia đình tôi nhận ra mối qu/an h/ệ “không bình thường” giữa tôi và Tống Sở An.
Dưới sự ép hỏi của bố mẹ, tôi nói ra tình cảm dành cho Tống Sở An, vượt xa mức tình anh em.
Nhưng tôi không hề cảm thấy mình sai, cũng không cho rằng đó là một loại tội lỗi.
Không ai nên giam cầm bản tính của người khác.
Mỗi người đều là một cá thể đ/ộc lập.
Không ai có quyền, cũng không có cái gọi là đạo đức tối cao để phán xét.
Thế nhưng trong mắt bố mẹ tôi, tôi bị bệ/nh, bệ/nh rất nặng nên mới đi yêu thích người cùng giới.
Từ ngày đó, tôi bị nh/ốt ở nhà, không cho bất kỳ ai đến thăm.
Vì tôi cố chấp không chịu thay đổi, trong quá trình giày vò lẫn nhau giữa tôi và bố mẹ, họ đã động tay động chân vào đồ ăn của tôi.
Đó… chính là chân tướng cái ch*t mà tôi vẫn luôn nghĩ đến.
11.
May mắn là khi còn sống tôi cũng coi như là nhân vật có tiếng, điều kiện gia đình dư dả đã đẩy tôi lên vị trí hotboy mạng hạng nhỏ.
Cho nên thông tin về tôi, không khó để tra.
Bài đăng cuối cùng trên Weibo, là bức ảnh tôi ký hợp đồng với đội CNC, trong tay nâng cao chiếc cúp vô địch.
"Ê, giành được quán quân rồi còn emo cái gì thế, đang nghĩ gì vậy?"
Lục Diệc huých nhẹ vào cánh tay tôi, tiện thể cúi sang nhìn màn hình điện thoại.
"Vân Tranh? Thần tượng của cậu à?"
"Cũng coi như vậy."
"Thiên tài bóng rổ bạc mệnh, tiếc thật. Sau khi ch*t rồi vẫn chẳng được yên."
"Ý cậu là sao?" Tôi cau mày nhìn Lục Diệc.
"Bố mẹ anh ta là giáo sư Học viện Luật, dạo gần đây bị cuốn vào kiện tụng, cũng liên quan đến Vân Tranh. Nghe nói anh ta từng lợi dụng chức đội trưởng để quấy rối đồng đội."
"Cậu nghe ở đâu ra?"
Lon bia trong tay tôi bị bóp méo hẳn đi.
"Tôi muốn thi Học viện Luật, nghe từ một đàn anh. Tin này còn chưa tung ra ngoài, nhưng nếu lộ rồi thì danh tiếng của Vân Tranh coi như tiêu tan. Dù sao anh ta cũng ch*t rồi, chẳng ảnh hưởng gì nữa, chỉ khổ gia đình anh ta thôi."
Phải rồi.
Tôi ch*t rồi thì có gì quan trọng nữa đâu.
Nhưng tại sao…
Đã ch*t rồi, vẫn không chịu buông tha tôi?
Tôi liên lạc với Tống Điềm Điềm.
Tôi không nói cho cô ấy biết tôi chính là Vân Tranh.
Dù sao chuyện trọng sinh trong thân x/á/c người khác, nói ra cũng chẳng ai tin.
Tôi hỏi thẳng.
"Về cựu tuyển thủ CNC Vân Tranh, người bị tố quấy rối tình dục đồng đội… có phải là anh trai cô, Tống Sở An không?"
"Cậu— cậu nói cái gì vậy! Chuyện này liên quan gì đến cậu! Cậu là ai mà có tư cách hỏi tôi những chuyện đó?!"
Tống Điềm Điềm rõ ràng kích động.
Bàn tay nắm ch/ặt cốc nước, không che giấu nổi sự chột dạ.
"Bởi vì cái ch*t của Vân Tranh, cô cũng có phần trong đó."
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 16
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook