Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- Tiểu Mục Xem Mệnh
- Chapter 6
6.
【Á á á á, đ/áng s/ợ quá!】
【Sợ c h í t mất, có mùi sá* nhân đêm khuya rồi.】
【Báo địa chỉ đi, vì đại tiểu thư, đừng nói là q/uỷ, với sá* nhân thì ông đây cũng liều!】
Trái tim tôi đ/ập thình thịch. Hạ Tình Tình, cô ta còn 10 vạn nữa chưa trả.
Nhưng không ngờ, Hạ Tình Tình vừa khóc vừa đứng dậy, tung một cú móc trái, đ/á/nh ngất luôn người ta tại chỗ. Cô ấy lại ngồi xổm xuống, vừa cào đất vừa lầm bầm lầu bầu: "ĐM thằng già chó đẻ. Tự nhiên bị đổi mạng đã đủ bực rồi, ông còn cứ phải chui ra làm gì?"
"Dù ông là ba tôi, vẫn cứ đ/ấm."
【Vãi cười c h í t tôi rồi, sá* nhân đến cũng phải nhường đường cho đại tiểu thư nóng nảy.】
【Không biết có ai để ý không, cú đ.ấ.m vừa nãy của cô ấy rất chuẩn, cảm giác như đã luyện tập rồi.】
【Có thể là tiểu thư con nhà giàu từ nhỏ phải phòng chống bị b/ắt c/óc, nên học đủ loại võ thuật chăng.】
Cuối cùng, Hạ Tình Tình cũng lôi được cái hũ nhỏ đó từ trong đất lên. Cô ấy ôm cái hũ, lộ ra vẻ mặt vui sướng như nữ chính trong phim nổi tiếng ôm cái xúc xích đỏ, nóng lòng mở ra.
Rồi hét lên một tiếng, và ngất xỉu.
【Mẹ ơi, chuyện gì đã xảy ra vậy?】
【Mà nói, có nên báo cảnh sát không, hay chúng ta cứ thế nhìn cô ấy ngủ một đêm?】
【Đổi suy nghĩ một chút, có khả năng nào, cô ấy c h í t rồi không?】
【Có nên báo cảnh sát không?】
"Được rồi." Tôi ngăn lại, "Tôi qua xem sao."
Thật sự chịu thua Hạ Tình Tình. Chỉ ngông nghênh với con người, mà cái gan lại bé tí, còn phải phiền người ta chạy một chuyến.
Khi tôi vội vã ôm theo hộp công đức chạy đến, đã là 11 giờ 57 phút đêm.
Nâng cái hũ lăn lóc trên đất lên, bên trong có hai sợi dây rốn còn tươi rói, mỗi sợi đều được buộc bằng một sợi dải lụa đỏ.
Không cần mở ra cũng biết bên trên viết tên của Hạ Tình Tình và anh trai cô ấy.
Xì. Chẳng qua chỉ là phép che mắt để lừa tà vật mà thôi.
Tôi nhúm lấy hai sợi dây rốn đó, ra sức chà xát vào lớp ngoài của hộp công đức đã dính đầy nhang khói và dầu nến.
Sợi dây rốn, ngay lập tức biến trở lại thành hình dạng con giun, chui tọt xuống đất.
Trong hũ, còn có hai tấm ảnh.
Một tấm là ảnh thời thơ ấu của Hạ Tình Tình, còn một tấm là của anh trai cô ấy. Trên đó đều được viết bằng mực đỏ tươi ngày tháng năm sinh.
Sắp đổi mạng thành công rồi.
Bởi vì trong ảnh, Hạ Tình Tình vẫn mặc váy công chúa, nhưng khuôn mặt cô ấy, đã dần biến thành khuôn mặt của anh trai cô ấy.
Tôi nhíu mày.
Hai người trong ảnh đột nhiên toe toét miệng, "khà khà khà" cười rộ lên.
Không phải chứ, phe phản diện các người chỉ biết cười kiểu này thôi sao?
Tôi lật tay ném hai tấm ảnh vào hộp công đức.
Đánh thắng được Phật Tổ, thì các người giỏi.
Làm xong những việc này coi như đã phá được trận pháp, tôi mạnh tay t/át Hạ Tình Tình một cái, coi như b/áo th/ù cho bà nội tôi.
Không ngờ Hạ Tình Tình vừa tỉnh lại, lập tức ôm chầm lấy tôi: "Có m/a!"
Tôi đẩy phắt cô ấy ra: "Tôi biết, đây là giá khác."
Hạ Tình Tình vội vàng mở miệng: "Trả thêm 10 vạn, đồ tiện nhân, cho tôi ôm một lát đi, tôi sợ quá."
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm.
Ừm, 10 vạn.
...
Quằn quại cả một đêm, tôi về đến nhà thì trời đã hửng sáng. Còn điện thoại của tôi vì vẫn đang cắm sạc, livestream vẫn tiếp tục.
Chỉ là không ngờ, cư dân mạng đã rảnh rỗi đến mức bắt đầu "đẩy thuyền" tôi và Hạ Tình Tình.
Cái này không nên "đẩy" đâu nhé.
Tôi nói: "Cái gì cũng 'đẩy', chỉ tổ hại các bạn thôi."
Vừa nói xong, tôi chuẩn bị offline nghỉ ngơi, một ID có tên [Hôm nay nhảy lầu] đột nhiên xin kết nối.
Trong khung hình, chỉ có thể nhìn thấy chiếc váy đồng phục học sinh màu xanh lam, và những thảm thực vật xanh biếc phía dưới đã trở thành những chấm nhỏ li ti.
Một nữ sinh, đang ngồi trên sân thượng của tòa nhà ít nhất 10 tầng.
Phần bình luận bùng n/ổ.
【Ối giời, tôi sợ độ cao, sợ c h í t mất, đầu bắt đầu quay cuồ/ng rồi.】
【Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là cô gái này sắp nhảy lầu!】
【Mau gọi 119!】
"Không được!" Một giọng nữ đầy gi/ận dữ xen lẫn tiếng nức nở vang lên, "119 vừa đến, tôi lập tức nhảy xuống!"
【Không gọi không gọi, em gái bình tĩnh lại đi.】
【Em gái đừng nghĩ quẩn nha, có chuyện gì em cứ nói với Tiểu Mục, chị ấy sẽ giúp em giải quyết.】
...
Ống kính rung động một chút, khuôn mặt của cô gái xuất hiện. Cô ấy mặt đầy nước mắt, đôi mắt bi thương ảm đạm, xuyên qua màn hình, nhìn thẳng vào tôi, "Trên mạng đều nói chị bói rất chuẩn."
"Em tên Lý Mạn, 17 tuổi, chị tính xem, em đã trải qua những gì?"
Vì thiếu ngủ, đầu tôi gi/ật từng hồi, xoa thái dương một lúc, tôi lên tiếng: "Lý Mạn, học bá, vì không biết ngôi sao lớn Tiêu Dật Viễn, nên bị b/ạo l/ực học đường tập thể. Nhưng điều khiến em đ/au khổ nhất, là xu hướng tính dục của em."
"Trong lớp có một bạn nữ xuất sắc mới chuyển đến, xinh đẹp và giàu có, em đã thích cô ấy. Sau khi bị phát hiện, cô ấy từng bước dẫn dắt em, khiến em sa vào."
"Nhưng không ngờ, đây là một vở kịch l/ừa đ/ảo."
"Cô ấy và nhóm b/ạo l/ực học đường hợp sức, che mặt cô ấy và những bức ảnh thân mật của em với cô ấy, in ra, gửi cho gia đình em, thậm chí cả hàng xóm láng giềng."
"Đồ bẩn thỉu không biết liêm sỉ - đây là lời nhận xét của gia đình dành cho em."
"Đừng chơi với cái con bé bệ/nh hoạn đó - đây là lời răn dạy của hàng xóm láng giềng dành cho con gái họ."
"Gh/ê t/ởm, quái vật - đây là chủ đề bàn tán sau giờ học của cả khối dành cho em."
Lý Mạn tự giễu cười mấy tiếng: "Chị nói đều đúng." Cô ấy cúi người, định nhảy xuống.
Tôi gọi cô ấy lại: "Tôi còn chưa nói xong, hơn nữa, tôi biết. Những lời tiếp theo, mới là điều em thực sự muốn tôi nói."
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Chapter 7
Chapter 7
Mười Ba Kim Châm Quỷ Môn - Chap 12
Bình luận
Bình luận Facebook