LẠC VÀO QUY TẮC QUÁI ĐÀM: TÔI ĐÃ CHẾT 99 LẦN

【33】

Tiếp đó, tôi thử tất cả các con số có thể suy ra từ phép nhân, phép chia. Cho đến khi số mạng chỉ còn lại 【20】, tôi vẫn chưa tìm ra đáp án chính x/á/c. Không có ngoại lệ nào cả, hễ cửa tủ mở ra là tôi c.h.ế.t.

Ngồi gục trên sofa phòng khách, tôi đã c.h.ế.t đến mức bắt đầu thấy tê liệt. Mọi khả năng liên quan đến con số trong quy tắc tôi đều đã thử qua, kết quả đều là cái c.h.ế.t. Đáp án đúng rốt cuộc là gì? Cái quy tắc này thực sự rất thích chơi chữ. Hay là bấy lâu nay tôi đã hiểu sai, "Tòa nhà số 6, đơn nguyên 9" đặc biệt ám chỉ chính căn chung cư đó chứ không phải dãy tủ này?

Tôi quyết định thử một phen. Nhưng tôi đã lùng sục mọi ngóc ngách của đơn nguyên 9 mà chẳng thấy cái gọi là "đạo cụ" đâu cả. Ngay khoảnh khắc 30 phút đếm ngược kết thúc, những vết đ/ao từ hư không lại một lần nữa xuất hiện khắp người. M/áu phun xối xả, tôi lại c.h.ế.t thêm lần nữa.

14.

【19】 【18】 【17】 ...

【5】 ...

Chỉ còn lại đúng 5 lần hồi sinh, tôi không còn dám manh động nữa.

"Quy tắc cũng chính là sinh cơ." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Sinh cơ của cửa ải này rốt cuộc giấu ở đâu? Chỉ còn bốn cơ hội, mà chẳng biết còn bao nhiêu quy tắc đang chờ đợi phía trước...

Tôi giống như một kẻ hoang tưởng, lảm nhảm đọc đi đọc lại cái quy tắc đó: "Trong vòng 30 phút, hãy tìm ra đạo cụ của tòa nhà số 6, đơn nguyên 9."

"Trong vòng 30 phút, hãy tìm ra đạo cụ của tòa nhà số 6, đơn nguyên 9."

Cái quy tắc này, đọc kiểu gì cũng thấy nó cứ cấn cấn sao đó... Rốt cuộc là sai ở đâu? Tôi ngồi xuống trước máy tính, gõ lại tất cả những quy tắc trước đó:

"Trong vòng 1 giờ tới, yêu cầu toàn bộ cư dân trong khu nhà giữ im lặng..."

"Trong vòng 1 giờ tới, yêu cầu không được mở cửa ra ngoài..."

"Trong vòng 2 giờ tới, nhân viên quản lý tòa nhà sẽ đến kiểm tra đồng hồ nước..."

Khoan đã…! Những quy tắc trước đó đều diễn đạt đầy đủ thông tin. Nhưng quy tắc lần này lại lược bỏ rất nhiều từ ngữ. Chẳng trách tôi cứ thấy nó không được hài hòa. Tim tôi đ/ập thình thịch, một ý nghĩ táo bạo đột nhiên nảy ra.

Trong câu quy tắc này vẫn còn một con số ẩn giấu mà bấy lâu nay tôi đã bỏ qua. Tôi hạ thấp giọng, đọc chậm lại quy tắc một lần nữa. Sau khi đếm đi đếm lại kỹ càng, lòng nghi hoặc trong tôi càng lớn. Câu này có tổng cộng 15 chữ (số chữ tiếng Trung). Thế nhưng lúc nãy tôi mở ngăn số 15 đã c.h.ế.t một lần rồi. Nếu đáp án không phải 15, vậy thì là gì?

Tôi không bỏ cuộc, lại dùng máy tính gõ lại dòng chữ ấy vài lần: 「Trong vòng 30 phút, hãy tìm ra đạo cụ của tòa nhà số 6, đơn nguyên 9 (30 分钟内,找出 6 栋 9 单元的道具。)」

Ánh mắt tôi khóa c.h.ặ.t vào dòng chữ. Giữa các số 30, 6 và 9 còn có quy luật gì nữa không? Hay là... các chữ số Ả Rập không được tính là một "chữ"?

Một luồng điện chạy dọc sống lưng! Tôi nín thở, bắt đầu xem xét lại dòng chữ này. Nghề nghiệp của tôi quanh năm tiếp xúc với văn bản, nên tôi khá nh.ạy cả.m với định dạng ký tự. Khi gõ văn bản trong Word, các ký tự số thường chỉ chiếm một nửa độ rộng của một chữ Hán.

Trong quy tắc này có tổng cộng 4 chữ số Ả Rập. Nói cách khác, tổng cộng không phải là 15 chữ, mà là 13 chữ!

13!

Tôi lao nhanh xuống lầu, phóng thẳng tới trước bức tường tủ. Lần này chắc chắn không sai! Với một sự khẳng định gần như đi/ên cuồ/ng, tôi nhấn ngón tay r/un r/ẩy lên con số đó.

「Tít!」

Tiếng thông báo điện t.ử trong trẻo vang lên giống như tiên nhạc. Cửa tủ bật mở. Không có quái vật, không có bẫy rập, cũng không có cái c.h.ế.t nào cả. Bên trong ngăn tủ, nằm lặng lẽ là một con d.a.o nhỏ màu trắng bạc, dài hơn d.a.o gọt hoa quả một chút, bề mặt nhẵn bóng, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Đây chính là "đạo cụ" sao? Tôi cẩn thận lấy con d.a.o ra, cảm giác lành lạnh thấm vào lòng bàn tay. Cái lạnh đó kỳ lạ thay lại khiến tôi nảy sinh vài phần cảm giác an toàn. Chuôi d.a.o vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, như thể nó là một phần cơ thể được mọc ra từ chính mình vậy.

Gần như ngay khoảnh khắc tôi nắm c.h.ặ.t con d.a.o trong tay, tiếng thông báo quen thuộc lại vang lên đúng hẹn: “Chúc mừng những cư dân còn sống sót.”

“Quy tắc trước chính thức bãi bỏ.”

15.

“Trong vòng 2 giờ tới, hãy tìm ra người thực sự có thể c/ứu rỗi bạn để hoàn thành cửa ải cuối cùng.”

X/á/c nhận đã thông quan, đôi chân tôi nhũn ra, khuỵu xuống sàn nhà.

... Cuối cùng cũng giữ được mạng rồi.

Tôi hít hà vài hơi thật sâu để bình ổn lại tâm trạng rồi bắt đầu phân tích quy tắc mới. Tìm người thực sự có thể c/ứu mình? Hơn nữa, đây có vẻ đã là cửa ải cuối cùng rồi.

Gần như là bản năng, tôi nhớ ngay đến một câu nói nằm lòng từ bé: "Gặp khó khăn thì tìm cảnh sát!"

Các chú cảnh sát chắc chắn c/ứu được mình chứ nhỉ?

Tôi rút điện thoại ra, ngón tay r/un r/ẩy khi mở khóa màn hình. Vừa rồi còn mất sóng, giờ đây bỗng nhiên lại có tín hiệu bình thường. Chẳng lẽ báo cảnh sát thực sự có tác dụng?

Tôi nhanh ch.óng bấm ba con số quen thuộc, áp c.h.ặ.t ống nghe vào tai.

「Tút... Tút...」

“Xin chào, đây là tổng đài báo tin cấp báo 110.”

Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, giọng nói ôn hòa của điện thoại viên vang lên khiến tôi suýt chút nữa bật khóc. Thanh âm bình thường ấy đối với tôi bây giờ chẳng khác nào c/ứu tinh.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 16:07
0
14/04/2026 16:07
0
14/04/2026 16:07
0
14/04/2026 16:07
0
14/04/2026 16:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu