VÔ TÌNH ĐẠI ĐẠO, TRỪ TA RA CÒN CÓ AI?

VÔ TÌNH ĐẠI ĐẠO, TRỪ TA RA CÒN CÓ AI?

Chap 3

14/04/2026 15:39

5.

Ta hiếm hoi được sống những ngày tháng thanh nhàn. Sáng trêu ghẹo Tiểu sư đệ rụt rè, trưa trêu ghẹo Đại sư huynh thanh tuấn, tối trêu ghẹo Tiểu sư muội đáng yêu. Cuộc sống vô ưu vô lo thật tốt biết bao.

Đêm trước ngày chính thức tham gia thử thách, Chưởng môn đột nhiên triệu tập tất cả đệ t.ử đã báo danh thành công lần này lại một chỗ.

Sắc mặt nghiêm nghị, “Thử thách lần này không phải trò đùa, một khi nhập Vô Tình Đạo, phải đoạn tuyệt bụi trần việc cũ, một lòng hướng Đạo, vì thương sinh. Nếu muốn hối h/ận, nhẹ thì tẩu hỏa nhập m/a, nặng thì Đạo hủy thân diệt. Chư vị đều là thiên tài hiếm có, hãy suy nghĩ cho kỹ.”

Các đệ t.ử xì xào bàn tán, hiển nhiên có người đã d.a.o động.

“Nếu ai còn muốn tìm Đạo lữ, bây giờ có thể rút lui ngay. Sau đêm nay, sẽ không còn cơ hội hối h/ận nữa.”

Có vài nam đệ t.ử tụm lại suy nghĩ một lúc, liền chủ động bước ra xin rút lui.

Trên đài, ánh mắt Sư tôn trong veo lạnh lẽo rơi trên người ta.

Ta không chút sợ hãi nhìn lại.

“Những người khác, có ai muốn rút lui không?” Thấy không ai hồi đáp, Chưởng môn nhìn sang Ứng Quyết,sắc mặt hơi dịu lại: “Con đã sớm vượt qua thử thách Vô Tình Đạo, sau khi bị trọng thương lưu lạc trần thế trở về, lại chủ động đề nghị tham gia lần nữa. Vi sư biết con vì muốn đoạn tuyệt quá khứ, để chứng minh Đạo tâm không đổi.”

“Một khi tâm còn vương vấn tình ái, thử thách sẽ không vượt qua, Ứng Quyết, con đã x/á/c định chắc chắn chưa?”

Ứng Quyết lập tức quay người hướng về Chưởng môn, chính khí lẫm liệt, ôm quyền, “Bẩm Sư tôn, đệ tử…” Hắn đột nhiên khựng lại.

Ánh mắt c.h.ế.t lặng khóa ch/ặt vào đệ t.ử cuối cùng trong đội, mặt đầy kinh ngạc “Chiêu Cực, sao muội lại ở đây?”

Cuộc họp kết thúc vội vàng,các đệ t.ử nhanh chóng bị giải tán. Chỉ còn lại Ứng Quyết và mấy vị Sư thúc khác đàm luận. Có lẽ là đang nói về việc làm sao để hắn dẫn dắt các đệ t.ử chưa có kinh nghiệm vượt qua thử thách.

Ta không bận tâm, vì Tấn Ngọc đột nhiên nhảy ra vài tin tức, kéo đi mọi suy nghĩ của ta.

Ng/u Liên Nguyệt: 【Ta không coi tỷ là lô đỉnh, đêm nay giờ Tý, đến chỗ cũ, chúng ta lấy Thiên Địa làm chứng, lập lời thề】

Tịch Hạc Nhàn: 【A Chiêu, ta đã thông suốt, nàng là nàng, không phải bất kỳ ai khác. Ta nguyện ý kết làm Đạo lữ với nàng, chỉ xin nàng đừng gi/ận dỗi nữa】

Bùi Vô Yếm: 【Cha ta giục cưới, thiếu người kết Đạo lữ khế với ta, là huynh đệ thì đến giúp ta một tay】

Mắt phải ta gi/ật liên hồi, khó khăn lắm mới hấp thụ hết mấy tin tức này. Tấn Ngọc lại nhảy ra nội dung mới.

Là từ Ứng Quyết:【Từ bỏ nhập Vô Tình Đạo, ta có thể tái kết phu thê với nàng】

6.

Nếu một tháng trước nhận được những tin này, ta chắc chắn sẽ vui vẻ đồng ý tất. Nhưng bây giờ, trong lòng ta đầy rẫy nghi vấn.

Không đúng lắm, tại sao bọn họ lại chắc chắn như vậy rằng ta sẽ không thể đoạn tuyệt tình ái, không thể vượt qua thử thách?

Vô Tình Đạo rốt cuộc tốt đến mức nào, đáng giá để mỗi người bọn họ đều đến ngăn cản ta?

Đang suy nghĩ, đột nhiên va phải một bức tường thịt cứng cáp.

“Thử thách lần này, nàng không nên đến.” Ứng Quyết trầm giọng: “Nàng vốn chìm đắm trong tình ái, làm sao có thể nhập Vô Tình Đạo?”

“Nếu lại là mưu kế gì đó, coi như ta nhận thua, dứt khoát chiều theo ý nguyện của nàng, cùng rút lui khỏi thử thách và tái kết phu thê với nàng một đời.”

Lại đến nữa rồi, ái sự ngạo mạn quen thuộc này. Lúc hắn ở phàm trần khôi phục ký ức, cũng cao ngạo như thế này, ba hoa chích chòe định tính cho mọi chuyện.

Thiên kiêu tu sĩ phong quang tuấn tú, bị nữ t.ử rèn sắt tham tài háo sắc thừa nước đục thả câu, chỉ có dốc hết vốn liếng, mới có thể khôi phục sự trong sạch của bản thân. Thật ra chỉ cần hắn nói rõ với ta, ta cũng nguyện ý để hắn đi. Đáng tiếc người phàm không có linh lực, không thể bàn cãi quyết định của Tiên Quân ngự ki/ếm.

Giờ đây chúng ta đều là đệ t.ử Thanh Vân Tông, địa vị ngang nhau. Ta không muốn lại như ngày xưa ngậm bồ hòn làm ngọt chấp nhận sắp đặt của hắn, “Ta không muốn.”

Ứng Quyết hơi sững lại: “Cái gì?”

Ta bình tĩnh: “Ta không muốn tái kết phu thê với huynh, nhập Vô Tình Đạo, ta đã nghiêm túc cân nhắc rồi.”

Môi hắn r/un r/ẩy, rơi vào mê mang.

Sợ hắn cũng không hiểu, ta suy nghĩ một chút, dứt khoát dùng chính lời hắn từng nói với ta, “Danh sách đã đưa ra, việc này đã định, muốn ngăn cản cũng vô dụng.”

7.

Chiêu Cực từ chối tái hợp phu thê với mình, điều này Ứng Quyết không hề ngờ tới.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi khiến đôi mắt màu nâu nhạt của nàng tinh khiết trong suốt, phản chiếu vài phần bướng bỉnh và quật cường quen thuộc, khiến hắn trong thoáng chốc nhớ lại những ngày tháng ở Chiêu Gia Thôn năm xưa.

Chiêu Cực vốn không gọi là Chiêu Cực. Nghĩa mẫu nuôi dưỡng mong nàng sống tự do tự tại như hoa dại ven đường, nên đặt tên là Chiêu Tiểu Hoa.

Nhưng Chiêu Tiểu Hoa lại không muốn, truy hỏi vì sao phải là tiểu hoa (hoa nhỏ), mà không phải là đại hoa (hoa lớn). Vì sao không phải đóa hoa lợi hại nhất trên đời này?

Thế là trước khi nhập tông môn, nàng tự đổi tên cho mình.

Chiêu Cực, Chiêu Cực. Đã làm, thì phải làm người rực rỡ sáng chói đến cực điểm như ánh dương.

Nàng trời sinh có sức lực lớn, trưởng thành liền vào lò rèn đ.á.n.h sắt, bị người ngoài thôn chê cười không giống nữ nhân, nàng cũng chẳng bận tâm.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:39
0
14/04/2026 15:39
0
14/04/2026 15:39
0
14/04/2026 15:39
0
14/04/2026 15:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu