Giả quỷ

Giả quỷ

Chương 14

14/05/2024 09:00

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể trải qua những ngày tháng hạnh phúc nhất từ trước đến nay khi ở đây.

Bác gái ở vườn tre đối xử với tôi như khách quý.

Không cần phải ra đồng cày ruộng, không cần phải lên núi chẻ củi, không cần phải nghe những lời m/ắng mỏ, càng sẽ không đói bụng.

Tôi cũng không dám lơ là, phơi sách cổ và tranh chữ, lo liệu bút, mực, giấy, nghiên trong phòng đọc sách, ngày nào cũng làm việc chăm chỉ.

Nhìn chung, cuộc sống hàng ngày rất yên bình.

Ngoại trừ vào ban đêm.

Xung quanh nơi này bị sương m/ù bao phủ cả ngày, khó phân biệt được đây là thực tại hay là ảo mộng. Ban ngày, hoa nở chim hót trong sân, nhưng khi màn đêm buông xuống thì ngoài sân đầy tiếng q/uỷ khóc, sói tru, vô cùng đ/áng s/ợ.

Từ phòng tôi đi qua một hành lang là đến phòng của Đỗ Trạch Thần. Vào ban đêm, phần lớn thời gian nơi đó đều sáng đèn, có thể nhìn thấy bóng đổ trên cửa sổ.

Nhưng nếu như căn phòng đó là một mảng tối thì đêm đó, cửa sổ và tường phòng tôi sẽ rung chuyển như bị q/uỷ tông vào vậy.

Tôi nghi ngờ những điều đang xảy ra với tôi mới chính là kiếp nạn mà sư phụ nhắc đến.

Mặc dù không thể ngửi thấy mùi của mình, nhưng nếu thực sự như những gì mà huynh trưởng Đỗ Trạch nói, liệu Đỗ Trạch Thần có bị ảnh hưởng không?

Ngay cả khi anh ta không thích tôi, vậy những yêu m/a q/uỷ quái khác thì sao?

Anh ta bảo vệ tôi, liệu anh ta có trở thành mục tiêu công kích không?

Tối nay phòng của Đỗ Trạch Thần tối đen, tôi bị những tiếng ồn xung quanh làm cho không ngủ được.

Nói thế nào đi chăng nữa, mặc dù anh ta thâm sâu khó dò, nhưng anh ta đã c/ứu tôi, cho tôi ở lại, có ơn với tôi, tôi không thể liên lụy đến anh ta được.

Tốt hơn hết là tôi nên tiếp tục lên đường.

Bình minh lên, vườn tre lại trở về dáng vẻ yên bình với chim hót hoa thơm.

Như thể không có gì xảy ra vào ban đêm vậy.

Dưới bóng râm mái hiên, Đỗ Trạch Thần nhàn nhã ngồi trên ghế tựa đọc một cuốn sách, nhân tiện giám sát tôi, nhàn nhã chỉ tôi làm việc.

Có khi tôi cũng ảo giác, hình như tôi đang quay lại khoảng thời gian tôi sống cùng với sư phụ.

Nhưng tôi biết người này không phải là sư phụ.

Sư phụ tôi lôi thôi lếch thếch lại còn không biết chữ, vẽ bùa hộ mệnh gần như là kiến thức văn hóa cao nhất của ông ấy.

Nhưng Đỗ Trạch Thần thì khác. Lúc mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, anh ta cao thẳng như trúc, khi mặc trường bào màu lục lam thì thanh tao như lan. Ngay cả khi viết chữ, đầu bút lông cũng lộ vẻ phong nhã.

Vẻ thanh tao, phong nhã đó đã ngấm sâu trong xươ/ng trong m/áu rồi.

Vẻ thanh tao, phong nhã đó khiến tôi ngơ ngẩn nhìn không rời mắt.

Danh sách chương

5 chương
17/05/2024 19:29
0
17/05/2024 19:29
0
14/05/2024 09:00
0
14/05/2024 09:00
0
17/05/2024 19:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bố đẻ nằm viện, nhà chồng đi du lịch? Bố chồng đổ bệnh, tôi cắt đứt liên lạc khiến nhà chồng náo loạn

Chương 8

4 phút

Chồng rước chị dâu góa mang bầu về nhà, lên mặt ra oai, tôi ly hôn không làm nữa!

Chương 19

13 phút

Một câu nói khiến yến tiệc mừng thọ chết lặng, chị dâu lập tức hoảng loạn

Chương 11

23 phút

Trọng sinh: Tôi tát bay kẻ mạo danh mình

Chương 20

36 phút

Vô tình xuyên không thành tiểu thư giả thanh cao

Chương 13

44 phút

Tăng giá thuê 50 triệu ép tôi dọn đi? Tôi dọn sạch đồ ngay trong đêm, chủ nhà tham lam chết lặng!

Chương 11

47 phút

Cô ta muốn dùng cái thai để ép cung đoạt vị, nào ngờ chồng tôi chỉ là kẻ ở rể vô dụng

Chương 18

1 giờ

Em trai tóc vàng nâng bước chị gái lên mây xanh

Chương 6

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu