Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Miêu Long
- Bức Tranh Khoái Lạc
- Chương 17
Cảnh tượng nhất thời rơi vào hỗn lo/ạn.
Ta lại nhấc bút.
Bên cạnh con lợn đó, ta vẽ một cái nồi sắt lớn đang sôi sùng sục trên ngọn lửa.
Lại vẽ thêm vài con d/ao phay.
Đồ nghề vừa xuất hiện, trong tranh lập tức sôi trào.
"Ăn tết rồi! Mổ lợn thôi!"
Đám ăn mày reo hò, kẻ trước người sau đ/è nghiến con "Triệu Đại Trư" kia xuống bàn dài.
Kẻ túm tai, người kéo đuôi.
Mẫu thân bước những bước chân nhỏ, cười hớn hở đi tới, vơ lấy con d/ao nhọn dài nhất trên bàn.
"đ/è ch/ặt vào!"
Mẫu thân quát một tiếng, tay vừa nâng lên thì d/ao đã hạ xuống.
"Phập——"
Theo sau tiếng kêu thảm thiết của con lợn, m/áu lợn nóng hổi đã hứng đầy một chậu.
Tiếp đó là dội nước sôi, cạo lông, mổ bụng.
Tiểu Nhã vỗ tay cười, mẫu thân bận rộn chia th!t.
Trên mặt mỗi người đều ánh lên sắc hồng hạnh phúc.
Ta đứng ngoài bức họa, nhìn những mâm th!t nóng hổi được bưng lên bàn.
Bụng ta không kìm được mà kêu lên.
Ta vứt bút, không đợi nổi nữa mà bước vào trong tranh.
Hơi nóng phả vào mặt.
"An nhi tới rồi!"
Mẫu thân tay đầy dầu mỡ, đang bưng một cái giò lợn vừa luộc chín.
"Mau, ăn khi còn nóng, mẫu thân đặc biệt để dành cho con cái chân sau, th!t chắc lắm!"
Ta đón lấy.
Th!t hầm mềm nhừ, tỏa hương thơm phức, đỏ au đầy quyến rũ.
Ta há miệng, cắn một miếng thật mạnh.
Mỡ chảy đầy miệng.
Nửa canh giờ sau, ta xỉa răng bước ra khỏi bức họa.
Nhìn đống quần áo còn sót lại của Triệu Đại trên mặt đất.
Cơn á/c khí đ/è nén trong lòng bấy lâu nay, cuối cùng cũng được giải tỏa.
Hóa ra, gi*t người lại đơn giản đến thế.
Có bức họa này trong tay, ta chính là Diêm Vương gia giữa thời lo/ạn thế này.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook