Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chúng tôi liền cùng chạy lên sân thượng, ngẩng đầu nhìn, rồi ước điều ước năm mới của mình.
Tôi nhìn Châu Hành, nói:
“Tâm tưởng sự thành.”
Châu Hành nhả ra một hơi th/uốc, nói:
“Bình an vui vẻ.”
Lâm Bồi An đứng dậy.
Hắn đứng bên mép sân thượng, giơ tay cao giọng hô:
“Làm đại ca.”
“Phát tài lớn.”
“Nổi bật hơn người.”
“Nổi… bật… hơn… người…”
Lời nói vừa dứt, pháo hoa cũng tàn.
Bầu trời đêm chỉ còn một màu đen đặc quánh.
Chậm rãi, màu đen ấy nhỏ xuống, bắt đầu bao lấy tôi.
Khung cảnh xung quanh sụp đổ, rồi tái tạo.
Tôi đi đến một tầng hầm âm u.
Một tiếng sú/ng vang lên.
Một màn sương m/áu b/ắn tung.
Châu Hành ngã xuống bên chân tôi.
Trước ng/ực n/ổ ra một mảng đỏ tươi.
Châu Hành ch*t rồi.
Từ đó về sau, trên đời này không còn Châu Hành nữa.
Vì sao Châu Hành lại ch*t?
Tôi cứ tưởng mình đã sớm bước ra khỏi đoạn quá khứ ấy rồi.
Nhưng nước mắt của tôi vẫn không ngừng rơi xuống.
Sau khi trời sáng, cuối cùng tôi cũng hạ quyết tâm, gọi điện thoại cho một cảnh sát mà tôi quen biết.
Tôi nói:
“Tôi có một manh mối muốn cung cấp.”
Loại viên kẹo ấy vừa mới ngoi đầu trong thành phố.
Cảnh sát đồn công an từng vài lần bắt được những kẻ phê th/uốc ở các tụ điểm giải trí khác nhau, thật ra cũng đang âm thầm điều tra.
Lâm Bồi An cũng không ngốc.
Dù ngay trong tụ điểm giải trí của hắn có người b/án thứ này, chuyện đó chắc chắn cũng không trực tiếp liên quan đến hắn.
Cho dù cảnh sát tra được gì, những kẻ bị lôi ra cũng đều là mấy tên tép riu.
Sau khi tôi cung cấp manh mối về Lâm Bồi An, bọn họ liền có phương hướng khá rõ ràng.
Tôi không biết cụ thể bọn họ điều tra thế nào.
Tóm lại, sau đó một khoảng thời gian, tôi biết được Lâm Bồi An đã bị bắt.
Sau khi bị bắt, Lâm Bồi An không chịu khai gì cả.
Hắn kiên trì đòi gặp tôi trước.
Thật ra tôi không có, cũng không thể tham gia vào quá trình điều tra phá án.
Nhưng Lâm Bồi An vẫn rất nhanh đoán được là tôi đã tố giác hắn.
Tôi đồng ý gặp hắn.
Tôi yêu cầu cuộc nói chuyện của chúng tôi phải diễn ra trong trạng thái hoàn toàn bí mật, không chấp nhận bất cứ hình thức nghe lén nào.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, tôi đi đến phòng gặp mặt.
Khi nhìn thấy tôi, hai mắt Lâm Bồi An đỏ ngầu, khóe mắt như muốn nứt ra.
Nếu không bị c/òng, tôi hoàn toàn không nghi ngờ việc hắn sẽ nhào tới x/é tôi thành từng mảnh.
“Đàm Hạo.”
“Có phải là anh không?”
“Có phải là anh không?”
Cả căn phòng đều ngập trong tiếng gào gi/ận dữ của Lâm Bồi An.
“Năm đó người b/án đứng anh Hành chính là anh.”
“Mẹ kiếp, anh còn giả vờ với tôi.”
“Giả vờ với tôi.”
“Uổng công tôi còn tin anh.”
“Đồ vô lương tâm nhà anh.”
“Tôi đúng là m/ù mắt rồi.”
“Mẹ kiếp, sao tôi lại tin loại người như anh chứ?”
Gào một hồi lâu, cuối cùng Lâm Bồi An cũng mệt.
Hắn yên tĩnh lại.
Chỉ là vẫn hung tợn trừng tôi.
Tôi vẫn luôn không nói gì.
Mãi đến lúc này, tôi mới hỏi hắn một câu:
“Vậy cậu có biết vì sao anh Hành lại ch*t không?”
Lâm Bồi An nghe vậy thì nhíu mày.
Hắn có chút không kiên nhẫn với câu hỏi của tôi.
“Không phải Tần Ngũ nói anh ấy là kẻ phản bội sao?”
“Kẻ phản bội bên nào?”
Lâm Bồi An không chắc nữa.
Hắn nói:
“Tôi không quan tâm anh Hành là kẻ phản bội bên nào.”
“Anh ấy đối xử tốt với chúng ta đều là thật lòng thật dạ.”
“Cho dù tôi biết, tôi cũng tuyệt đối không thể giống anh, làm loại chuyện hèn hạ này.”
Đúng vậy.
Không ai biết Châu Hành đã phản bội Tần Ngũ như thế nào.
Kẻ th/ù của Tần Ngũ rất nhiều.
Mọi người cài tai mắt vào nhau là chuyện thường có.
Trong bang phái, cứ cách một thời gian lại phải xử lý một kẻ phản bội.
Tần Ngũ nói Châu Hành là kẻ phản bội.
Châu Hành liền ch*t với thân phận kẻ phản bội.
Sau chuyện đó, tôi thường xuyên nghĩ, anh Hành chắc chắn sẽ rất tức gi/ận.
Rất đ/au lòng.
Rất không cam tâm.
Không ai biết anh ấy là cảnh sát.
Anh ấy trà trộn trong bang phái bảy năm.
Trà trộn đến mức có lúc ngay cả chính anh ấy cũng quên mất mình là cảnh sát.
Đến cuối cùng, anh ấy ch*t.
Ch*t rồi cũng không phải ch*t với thân phận một cảnh sát.
Tôi biết chuyện ấy vào năm cuối cùng trong sự nghiệp cảnh sát của Châu Hành, đồng thời cũng là năm cuối cùng trong sinh mệnh anh ấy.
Nói chính x/á/c hơn, là x/á/c định.
Tôi và Châu Hành đi quá gần, quá gần.
Bất cứ điều gì không bình thường ở anh ấy đều không thoát khỏi mắt tôi.
Huống chi, những năm làm nằm vùng ấy, anh ấy cũng không thể thuận buồm xuôi gió.
Anh ấy từng nhờ tôi che giấu không ít chuyện cho anh ấy.
Khi tôi vòng vo hỏi Châu Hành, Châu Hành không giấu tôi.
Anh ấy cười khổ nói:
“Thật ra có lúc tôi muốn cậu biết.”
“Nhưng có lúc lại rất sợ cậu đoán ra.”
Một mặt, tôi rất vui vì Châu Hành có thể tin tưởng tôi như vậy.
Bất kể anh ấy có thứ tình cảm mà tôi mong muốn dành cho tôi hay không, ít nhất, ít nhất anh ấy thật sự xem tôi là người anh em có thể phó thác sinh tử.
Nhưng mặt khác, từ tận đáy lòng tôi lại cảm thấy h/oảng s/ợ, chán nản.
Hóa ra Châu Hành và loại người như tôi, rốt cuộc vẫn không giống nhau.
Anh ấy là cảnh sát.
Là cảnh sát quang minh chính nghĩa.
Còn tôi, chỉ là một tên l/ưu m/a/nh.
Anh ấy không thích tôi mới là bình thường.
Có lẽ là vì muốn đến gần Châu Hành hơn một chút, tôi chủ động tình nguyện trở thành tuyến nhân của Châu Hành.
Khi ấy, Châu Hành đã bắt đầu theo bên cạnh Tần Ngũ làm việc.
Anh ấy nói với tôi, sau lưng Tần Ngũ thật ra đang làm đường dây m/a túy.
Mà nhiệm vụ hiện tại của anh ấy chính là cố gắng lôi ra những người trên đường dây buôn m/a túy ấy, cuối cùng bắt Tần Ngũ quy án.
Tôi hỏi Lâm Bồi An:
“Cậu có biết khi con nghiện lên cơn nghiện sẽ có dáng vẻ gì không?”
Lâm Bồi An sững ra.
Hắn không biết.
Hắn b/án loại viên kẹo ấy.
Nhưng bản thân hắn chưa từng dùng.
Bởi vì trong lòng hắn rõ hơn ai hết.
Đó chính là m/a túy.
Hắn lợi dụng thứ đó để ki/ếm lợi nhuận khổng lồ.
Nhưng chính hắn tuyệt đối sẽ không chạm vào.
Hắn không biết.
Tôi biết.
10
8
Chương 11
CHƯƠNG 27: HÀO QUANG
Chương 11
Chương 195: Thứ không sạch sẽ
7 - END
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook