Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Triều Dâng Muộn Màng
- Chương 9.
Chiếc váy trắng sau khi giặt qua chỉ còn lại một mảng dầu mỡ ố vàng, cùng với hơi nước ướt sũng dính bết vào chân.
Cửa phòng nghỉ của đạo diễn Thẩm không đóng, âm thanh bên trong dễ dàng lọt ra ngoài.
Giọng Phó Thẩm Chu bình thản: "Khúc Lan đâu? Cô ấy không có ở đoàn phim à?"
Ngụy Thiến Thiến nhanh nhảu trả lời: "Cô Khúc bận lắm, thường xuyên không thấy người ở đoàn phim. Chắc là công việc sửa kịch bản đối với cô ấy quá đơn giản, nên cô ấy ít khi làm mấy việc này."
Ngụy Thiến Thiến nói một tràng, kể lể chi tiết về việc dạo này tôi từ chối sửa kịch bản.
Sau đó, trong phòng chìm vào im lặng.
Ngụy Thiến Thiến thăm dò: "Tôi nghe nói cô Khúc và Phó tổng là bạn bè thân thiết?"
Phó Thẩm Chu im lặng một giây, rồi cười khẩy: "Tôi và cô ấy, không có qu/an h/ệ gì."
Rồi anh quay sang hỏi đạo diễn Thẩm: "Khúc Lan không chuyên nghiệp?"
Lời này vừa nói ra, đạo diễn Thẩm không còn do dự nữa. Ông ta cười gượng: "Cũng không hẳn, chắc cô Khúc có suy nghĩ riêng.”
Nói vậy chẳng khác nào ngầm thừa nhận lời của Ngụy Thiến Thiến.
Ngụy Thiến Thiến tiếp tục thêm dầu vào lửa: "Không phải tôi nói chứ, cô Khúc có lẽ là do tự mình vùi đầu viết tiểu thuyết quá lâu rồi, đã ở cương vị nào thì phải làm tốt việc ở cương vị đó. Đừng nói là sửa kịch bản mười mấy lần, cho dù cốt truyện có phải đ/ập đi viết lại toàn bộ, thì biên kịch Khúc cũng nên làm tròn trách nhiệm."
Rất lâu sau, Phó Thẩm Chu mới lên tiếng: "Ừm, có một câu của cô Ngụy tôi rất đồng tình."
"Dù là ai, đã ở cương vị nào thì phải làm tốt việc ở cương vị đó. Dù sao thì, cầm tiền rồi mà không làm việc, suốt ngày kén cá chọn canh, đừng nghĩ rằng ai cũng sẽ nuông chiều mình.”
"Tốt nhất là nên biết điều một chút..."
Trong khoảnh khắc, cảm giác x/ấu hổ như thủy triều dâng lên nhấn chìm tôi.
Tôi dường như lại quay về lúc nhỏ, đứng trước cửa nhà, bị dì ghẻ đã kết hôn với ba đẩy tôi ra khỏi cửa.
Bà ta dùng giọng điệu mỉa mai nói: "Có giỏi thì đi tìm mẹ mày đi, ăn vạ ở nhà tao mà còn kén cá chọn canh. Không ai chiều mày đâu! Ồ quên mất, c/on m/ẹ mày ch*t lâu rồi."
Phó Thẩm Chu rõ ràng biết...
Lúc tình cảm còn mặn nồng, tôi đã phơi bày vết thương lòng mình cho anh xem. Vậy mà giờ đây, nó lại trở thành con d/ao sắc bén nhất.
Cảm giác choáng váng ập đến từ lòng bàn chân. Tôi lặp đi lặp lại trong đầu phương pháp trị liệu mà bác sĩ tâm lý đã dạy, hít thở sâu liên tục.
Tôi siết ch/ặt những ngón tay đã cứng đờ, rồi gõ cửa.
Đúng lúc đụng phải ánh mắt thiếu kiên nhẫn của Phó Thẩm Chu.
Thế giới trước mắt tôi như đảo lộn.
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 19
Chương 15
Chương 7
Chương 41.
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook