Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ấy chỉ vào dữ liệu trên vòng tay giám sát của tôi, "Nhịp tim của cậu sau khi sự cố xảy ra đã tăng thêm mười hai nhịp, dù vẫn nằm trong phạm vi bình thường, nhưng đây là lần đầu tiên cậu xuất hiện biến động sinh lý có thể quan sát được."
"Đó là phản ứng adrenaline, một trạng thái ứng kích bình thường trong tình huống khẩn cấp thôi mà."
"Có lẽ là vậy." Anh ấy nhìn chằm chằm tôi, "Mà cũng có lẽ là không."
Anh ấy bắt tôi thực hiện một bộ kiểm tra chức năng th/ần ki/nh toàn diện, bao gồm tốc độ dẫn truyền ngoại biên, ngưỡng cảm giác, và sàng lọc hoạt tính thụ thể tin tức tố.
Khi kết quả có, Trần Khác im lặng rất lâu.
"Sao thế ạ?" Tôi hỏi.
"Hầu hết các chỉ số đều bình thường."
"Hầu hết?"
"Hoạt tính thụ thể tin tức tố của cậu đã tăng không phẩy ba phần trăm so với ba tháng trước."
0.30 - nghe có vẻ chẳng thấm tháp gì. Nhưng đối với một Beta, phạm vi biến động bình thường của hoạt tính thụ thể tin tức tố chỉ là không phẩy không mấy. 0.30 - có nghĩa là các thụ thể của tôi đang được đ.á.n.h thức, rất chậm chạp, nhưng thực sự đang diễn ra.
"Hiện tại con số này sẽ không tạo ra bất kỳ cảm nhận chủ quan nào." Trần Khác nói, "Cậu không ngửi thấy tin tức tố, cũng không có bất kỳ phản ứng ứng kích nào. Nhưng nếu cứ tiếp tục tiếp xúc với tần suất và cường độ như hiện tại..."
"Thì sẽ thế nào?"
"Không biết. Chưa có tiền lệ." Anh ấy tháo kính ra, day day sống mũi, "Có thể sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả, hoạt tính thụ thể tăng đến một mức nào đó rồi dừng lại. Nhưng cũng có khả năng nó sẽ tiếp tục tăng, đến khi vượt qua một ngưỡng tới hạn nào đó, cậu sẽ bắt đầu cảm nhận được tin tức tố."
"Nếu cảm nhận được thì có ảnh hưởng đến thao tác không?"
"Tùy vào mức độ cảm nhận. Nếu chỉ là cảm giác cơ thể mơ hồ thì vấn đề không lớn. Nhưng nếu phát triển đến mức có thể nhận diện rõ ràng loại hình và cường độ tin tức tố..." Anh ấy nhìn tôi, "Cậu sẽ giống như bao người khác thôi. Không trụ nổi quá năm phút trước mặt Bùi Chinh đâu."
Tôi tựa vào lưng ghế, tiêu hóa thông tin này một chút, "X/á/c suất ạ? X/á/c suất phát triển đến mức đó là bao nhiêu?"
"Tôi đã nói rồi, không có tiền lệ. Nếu cứ nhất quyết bắt tôi đưa ra một con số…" Anh ấy suy nghĩ đoạn, "Mười đến hai mươi phần trăm."
"Nghĩa là có tám mươi phần trăm khả năng chẳng có chuyện gì xảy ra cả."
"Sao cậu chỉ nhìn vào cái tám mươi phần trăm đó thế?"
"Vì em là người lạc quan."
Trần Khác thở dài một tiếng thật sâu.
"Có thể tiếp tục trị liệu." Cuối cùng anh ấy nói, "Nhưng tôi muốn thêm hai điều kiện. Thứ nhất, trước và sau mỗi buổi trị liệu đều phải kiểm tra hoạt tính thụ thể một lần, dữ liệu truyền trực tiếp cho tôi theo thời gian thực. Thứ hai, nếu giá trị hoạt tính vượt quá không phẩy tám, lập tức dừng mọi việc tiếp xúc."
"Không phẩy tám?"
"Đó là mức trần an toàn mà tôi ước tính. Vượt quá con số này, cậu có thể sẽ bắt đầu xuất hiện những cảm nhận chủ quan."
"Được."
"Còn điều kiện thứ ba nữa."
"Lúc nãy anh nói có hai thôi mà."
"Giờ thêm một cái." Anh ấy nhìn tôi, "Nói cho Bùi Chinh biết."
Tôi không trả lời ngay.
"Cậu ấy có quyền được biết," Trần Khác nói, "Đây là trị liệu của cậu ấy, cậu là bác sĩ của cậu ấy, tình trạng cơ thể cậu là một phần trong đ.á.n.h giá rủi ro điều trị. Cậu không được giấu cậu ấy."
"Em cũng không định giấu."
"Vậy thì tốt."
Tôi quay về văn phòng, ngồi thẩn thờ một lát. Nói cho Bùi Chinh biết? Biết nói gì đây? Nói là, "Tin tức tố của anh có lẽ đang dần thay đổi cơ thể tôi."? Nói là, "Một Beta không ngửi thấy mùi như tôi có lẽ một ngày nào đó sẽ trở nên giống như bao người khác."? Hay nói là, "Nếu ngày đó thực sự đến, tôi sẽ không còn cách nào ngồi cạnh anh được nữa."?
Tôi mở điện thoại, dòng cuối cùng trong khung chat với Bùi Chinh vẫn là câu "Ngủ ngon" từ tối qua. Trong tuần tạm dừng trị liệu này, ngày nào anh ấy cũng gửi tin nhắn đến. Không nhiều, chỉ một hai tin, hỏi tôi ăn chưa, có bận không, hôm nay thế nào. Tôi đều trả lời hết. Cũng không nhiều, chỉ một hai câu.
Nhưng tôi phát hiện ra một sự thay đổi - tôi bắt đầu biết chờ đợi một chút sau khi gửi tin nhắn đi. Không phải chờ anh ấy trả lời, anh ấy trả lời rất nhanh, thường không quá ba phút. Mà là chờ cái "ba phút" đó. Lúc chờ tôi cũng chẳng làm việc gì khác, chỉ cầm điện thoại, nhìn vào màn hình, chờ khung chat ấy hiện lên tin nhắn mới. Hành động này chẳng có bất kỳ ý nghĩa thực tế nào. Tôi hoàn toàn có thể đặt điện thoại xuống đi làm việc khác, đợi anh ấy nhắn rồi xem sau. Nhưng tôi vẫn cứ chờ. Đây đại khái chính là cái "phản ứng không điển hình" mà Trần Khác đã nói. Không phải ở tầng diện tin tức tố, mà là ở một tầng diện nào đó khác.
Chiều thứ Năm, Bùi Chinh đến. Không phải ngày trị liệu, việc trị liệu vẫn đang tạm dừng. Anh ấy đến để "tái khám" - dù cả hai chúng tôi đều biết từ này từ lâu đã không còn mang ý nghĩa nguyên bản của nó nữa.
Anh ấy ngồi đối diện bàn làm việc, tôi rót cho anh ấy một ly nước, "Có chuyện này muốn nói với anh."
Anh ấy đặt ly nước xuống, nhìn tôi. Tôi đem kết quả kiểm tra nói cho anh biết. Việc hoạt tính thụ thể tin tức tố tăng lên, hướng phát triển có thể xảy ra, đ.á.n.h giá của Trần Khác và các điều kiện đi kèm.
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 5
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook