Người Đàn Ông Bị Sát Thủ Để Mắt Tới

Người Đàn Ông Bị Sát Thủ Để Mắt Tới

Chương 2

25/02/2026 09:17

Anh ta đỏ mặt nhìn tôi, nhỏ giọng ch/ửi thầm:

“Đàn ông con trai mà trắng trẻo sạch sẽ thế này, nhìn là biết chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”

Tôi không tức gi/ận.

Khi bác sĩ cấp c/ứu cho anh ta, đã tìm thấy trong túi anh ta giấy chứng nhận trẻ mồ côi, trong điện thoại, ngoài một người liên lạc tên “ông chủ”, không có bất kỳ người thân nào có thể gọi.

Thảm thật.

Bảo sao lại chọn phòng tắm công cộng để tự 🔪.

Đã tự 🔪 còn ngã một cú, tự biến mình thành x/á/c ướp.

Người như vậy, cảnh giác với người ngoài cũng là chuyện bình thường.

Nhìn x/á/c ướp đẹp trai với mái tóc rối che mất một bên mắt trước mặt, trong lòng tôi dâng lên một chút thương xót.

Dù sao cũng không thể để ông chủ của anh ta chăm sóc anh ta được.

“Trong thời gian này, anh đến nhà tôi dưỡng thương đi.”

Mặt anh ta đỏ đến mức sắp bốc khói.

“Tôi sẽ không tự mình đưa thân…”

Chợt nghĩ đến điều gì đó, anh ta bình tĩnh lại.

“Được. Cậu chăm sóc tôi."

Tôi quay người đi ra ngoài, không nghe thấy phía sau lưng, anh ta trầm giọng nói một câu âm u:

“Đêm ngủ tốt nhất là đừng nhắm mắt.”

4

Lục Ưng thật sự rất kỳ quặc, suốt ngày nói mấy lời chẳng đầu chẳng đuôi.

Tôi cảm thấy lần trước anh ta không chỉ ngã đ/au tay, mà chắc là cũng đ/ập trúng đầu rồi.

Tôi đang ở nhà ăn c/ắt dưa hấu cho anh ta, vừa xoay người định gọi anh ta lại ăn.

Vừa quay đầu— đã thấy Lục Ưng đứng sát phía sau tôi.

Ng/ực trước gần như dán vào lưng tôi, hai tay giơ lên, như định làm gì đó, đặt ở hai bên cổ tôi.

Trên trán anh ta lăn xuống một giọt mồ hôi.

Gương mặt lạnh băng nhìn tôi, miệng thì sắc bén:

“Phản ứng nhạy thật đấy. Cậu phát hiện ra bằng cách nào?”

Nhìn đôi mắt hơi nheo lại của anh ta, tôi đưa tay ấn xuống hai tay đang vươn về phía mình.

Mỉm cười đầy yên tâm.

“Không cần giúp đâu, tôi tự c/ắt được rồi.”

Anh ta sững người một giây, rồi mặt đột nhiên đỏ bừng, tức gi/ận hất tay tôi ra.

“Cậu sờ tôi làm gì?!”

Ơ…

Quên mất cổ tay anh ta còn đang bị thương.

Chắc là tôi đụng trúng chỗ đ/au rồi!

Tôi vội vàng xin lỗi, nâng tay anh ta lên trong lòng bàn tay, miệng ghé sát, đầy áy náy thổi phù phù hai cái.

Lục Ưng vừa nãy còn mặt lạnh như băng, lập tức xù lông.

“Cậu còn định hôn à?!”

Anh ta gi/ật tay về, mặt nóng ran, quay người bỏ đi.

Nửa đêm, anh ta lại lén lút chui vào phòng tôi khi tôi đang ngủ.

5

Tôi vừa bị muỗi đ/ốt tỉnh.

Vừa mở mắt ra, đã thấy Lục Ưng giơ cao cái gối, đứng ngay trên mặt tôi, vẻ mặt rục rịch chuẩn bị ra tay.

“Thấy thì cũng muộn rồi!”

Anh ta lạnh lùng nói, rất tự tin, giáng thẳng cái gối xuống mặt tôi.

Nhưng tôi xoay người một cái, dùng luôn thế kẹp kéo, ôm ch/ặt lấy anh ta.

Vì trên người có thương tích, dù anh ta cao lớn hơn tôi, giờ phút này vẫn bị tay chân tôi quấn ch/ặt, như dây thừng xoắn lại, bị tôi trói gọn trên người.

Sống mũi tôi cay cay.

“Anh là… muốn sang tìm tôi ngủ chung à?”

Lục Ưng từ nhỏ lớn lên trong trại trẻ mồ côi, thiếu cảm giác an toàn, đến nơi lạ không dám ngủ một mình, nên ôm gối sang tìm tôi ngủ?

Vậy nên anh ta mới rón rén như vậy, là sợ tôi không đồng ý, mà bản thân lại ngại mở miệng!

Hà tất phải cẩn thận đến thế chứ!

Toàn là trai thẳng, ngủ chung thì có sao?

Nghĩ đến đây, tôi lại siết tay chân ch/ặt hơn, như bạch tuộc bám người.

Thật là đáng thương quá đi.

Danh sách chương

2 chương
25/02/2026 09:17
0
25/02/2026 08:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu