15.
Ban đầu Ngô Lan Phong dìu tôi đi bộ, nhưng tôi cứ ngã ra như người không xươ/ng
anh chỉ còn cách ngồi xuống
“Lên tôi cõng”
Tôi ngoan ngoãn nằm lên lưng anh, anh đứng dậy nhấc bổng tôi khỏi mặt đất
“Bác sĩ Ngô, anh thật khỏe”
“Ừm”
“Bác sĩ Ngô, anh có thấy mệt sau ca ph/ẫu th/uật không?
“Ừm”
“Bác sĩ Ngô, anh thấy tôi có phải rất xinh không?”
“Ừm”
“Bác sĩ Ngô, sao anh lại ở đây?”
Ngô Lan Phong cuối cùng cũng ngừng nói mấy từ c/ụt ngủn
“Quán đó nằm ở lối đi vào khu chung cư tôi sống”
“Bác sĩ Ngô, em buồn nôn”
Ngô Lan Phong dừng lại
“Đợi xíu, đừng có nôn lên người anh”
Anh ấy đặt tôi xuống, tôi nôn vài lần nhưng không nôn ra được gì
“Bác sĩ Ngô, em muốn uống nước”
Cách đó không xa có một cửa hàng tiện lợi, Ngô lan Phong dìu tôi đến ngồi xuống tại bàn trước cửa hàng
“Ngồi đây đợi tôi chạy vào m/ua nước cho em”
“Vậy ta sẽ ngoan ngoãn chờ ngươi, khi ngươi quay lại ta sẽ dạy ngươi vài tư thế môn thái cực quyền”
“...Hở… Ờ…”
Ngô Lan Phong rất nhanh chóng đã quay lại, anh mở nắp chai nước và đưa cho tôi
Tôi uống một ngụm và đặt chai nước xuống
“Bác sĩ Ngô, anh ghé tai lại đây, tôi có một bí mật muốn nói cho anh nghe”
Ngô Lan Phong cúi xuống, ghé tai sát gần môi tôi
Tôi nghiêng người và hôn anh mãnh liệt
“Bác sĩ Ngô, tôi thích anh”
“Bác sĩ Ngô, anh đỏ mặt rồi…”
Tôi nhìn anh ta một cách đắc chí
Ngô Lan Phong thở dài không thành tiếng, lại cõng tôi lên
“Tô Vĩ Y, em thật hết c/ứu nổi”
(Còn tiếp)
Bình luận
Bình luận Facebook