Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hứa Lệ Lệ nghe thấy lời ấy mặt mày biến sắc, toàn thân r/un r/ẩy nhưng vẫn cố chấp: "Bà nói nhảm cái gì thế! Tôi không có! Con đi/ên này lại lên cơn rồi hả!"
Tôi biết ngay cô ta đang nói dối, bước tới túm cổ Hứa Lệ Lệ và Hứa Tam lôi từ hầm ra, quăng xuống đất, chiếc lưỡi rắn lại lập lòe đung đưa.
Hứa Lệ Lệ sợ đến mềm nhũn: "Đừng ăn thịt tôi! Tôi... tôi cũng là bị ép! Không thể trách tôi được! Là chú tôi bảo thế, ổng đ/á/nh đàn bà cả đời, chưa từng nếm mùi nữ sinh đại học. Nếu tôi không nghe lời, ổng sẽ bỏ đói tôi!"
Hứa Tam mặt xám như tro, hắn hiểu rõ hồi xưa lấy được cô vợ học cao là nhờ lòng thương hại. Nhưng hắn không ngờ mấy chục năm trốn tránh, cuối cùng chuyện cũ vẫn bị moi ra.
Hắn trừng mắt với Hứa Lệ Lệ rồi quát Lục Hiểu Hoa: "Con đĩ già, mày tưởng mày vẫn là cô sinh viên ngày xưa à? Giờ mày chỉ là đồ rá/ch rưới bị đàn ông giày xéo, ngày trước đáng bỏ giỏ trôi sông rồi!"
"Tao mà là mày thì nhân lúc tỉnh táo nhảy sông t/ự t* cho xong, còn mặt mũi nào sống nữa?"
"Mau đỡ tao dậy! Bảo lũ đàn bà này cút đi không tao báo cảnh sát!"
Lục Hiểu Hoa mặt lạnh như băng, như không nghe thấy những lời bẩn thỉu, giơ cao cây gậy vung mạnh: "Đi... ch*t... đi!"
Động tác nhanh gọn chuẩn x/á/c, đúng là từng học qua quần vợt.
Đáng lẽ bà ấy phải được vùng vẫy trên sân trường đầy nắng, nhưng lại bị nh/ốt trong ngôi làng nhỏ này hàng chục năm. Bà ấy có tội tình gì?
Lỗi là ở lũ q/uỷ này, đáng ch*t cũng là lũ q/uỷ này.
Tôi không nhịn được vỗ tay, các chị em phía sau đã khóc thét lên ủng hộ.
Hứa Lệ Lệ sợ đến đái ra quần, người dì mà nó b/ắt n/ạt mấy chục năm giờ đã trở lại hình dáng nữ sinh năm nào.
"Dì ơi tha cho cháu! Cháu còn trẻ, cháu không muốn ch*t! Những năm chú bỏ đói dì, cháu vẫn lén mang bánh bao cho dì mà! Cả viên kẹo dì cho hồi đó, cháu vẫn giữ này!"
Hứa Lệ Lệ lục túi lấy ra viên kẹo sữa Bạch Thố sờn rá/ch, cố khơi gợi lòng thương hại.
Nhưng kẻ từng xuống địa ngục đâu dễ dàng tha thứ.
Lục Hiểu Hoa gật gù như nhớ lại: "Ừ, cháu mang cơm cho dì bốn lần."
Hứa Lệ Lệ mừng rỡ khóc cười định bỏ chạy, nhưng ngay sau đó đứng hình.
Lục Hiểu Hoa lạnh lùng: "Dì bị nh/ốt 28 năm, một bát cơm đổi một năm. Dì đ/á/nh cháu 24 gậy, không ch*t thì tha."
Nói rồi bà không do dự, từng gậy đ/ập lo/ạn xạ lên người Hứa Lệ Lệ.
Tôi nhân lúc tăng thêm lực, Hứa Lệ Lệ nhanh chóng bất động.
Bởi từ mấy tên như Đại Tráng, tôi đã biết số người Hứa Lệ Lệ lừa đưa vào làng không ít hơn Hứa Châu Niên.
Cô ta lợi dụng thân phận nữ giới để các cô gái mất cảnh giác, giả vờ lạc đường, đi nhờ xe hay b/án trái cây để dẫn họ vào địa ngục. Rồi nhìn họ th/ối r/ữa trong làng như chính mình.
Loại q/uỷ dữ này không bao giờ biết hối cải, chúng chỉ nghĩ cả đời bị đối xử bất công.
Lục Hiểu Hoa mệt lả ngồi phịch xuống, nhìn hai cái x/á/c bất động rồi bất ngờ khóc rống lên.
Tiếng khóc x/é lòng như muốn tống hết bao năm uất ức.
Không có niềm vui b/áo th/ù, chỉ toàn đ/au đớn và bi thương.
Chúng tôi im lặng dọn dẹp hiện trường. Trước bình minh, làng này sẽ biến mất như bao ngôi làng bí ẩn khác trong lịch sử.
Giữa tiếng nức nở, một chị em hét lên: "Coi chừng!"
Nhưng đã muộn.
Chương 11
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 10: Địa ngục trần gian
Chương 25
Chương 6
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook