Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Mối quan hệ hết hạn
- Chương 16
Ngày đó có thể tự lừa mình dối người.
Bây giờ cũng có thể.
Thế là cậu cũng bắt đầu tránh mặt Lâm Nhượng.
Không muốn nghe anh nói ra câu... chấm dứt hợp đồng.
Cho đến ngày hôm đó, cậu đến phòng bao.
Lâm Nhượng mặc chiếc áo khoác gió màu đen, đeo kính không gọng, nghiêm nghị, chỉn chu mà vẫn dịu dàng, như tấm gương sáng bị bụi mờ, vừa cổ kính lại vừa thanh tao.
Thời gian đặc biệt ưu ái anh, vài nếp nhăn mờ nhạt chỉ càng làm tăng thêm sức hút cho gương mặt ấy. Mỗi khi ở trên giường, cậu luôn không kìm được mà muốn hôn lên đuôi mắt anh, muốn khiến gương mặt đó lộ ra vẻ động tình đẹp đẽ.
Lâm Nhượng đã bước vào cuộc đời cậu ở thời điểm rực rỡ nhất của anh.
Thế nhưng, cậu lại chưa từng được thấy Lâm Nhượng năm mười tám tuổi.
Khi đó anh trông như thế nào nhỉ?
Được vây quanh giữa đám đông, hô một tiếng là có người đáp lại?
Có lẽ là đang thầm yêu ai đó, dùng ánh mắt chân thành, những hành động vụng về để lấy lòng người ta.
Cậu không dám nghĩ tới.
Chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn anh.
Cuối cùng Lâm Nhượng vẫn tìm đến.
Sau niềm vui sướng hân hoan là cảm giác như bị dội gáo nước lạnh.
Anh lại không thể kiềm chế được đến vậy.
Thà rằng xuất hiện trước mặt bạn bè của cậu.
Để rồi đưa cậu về nhà, sau đó nói...
Chấm dứt hợp đồng với cậu sao?
Nhìn ánh mắt những người xung quanh đang dò xét Lâm Nhượng, chàng thanh niên rũ mắt, cố chấp chắn tầm nhìn của Tống Hạ.
Đây là người của cậu, người khác không được nhìn Lâm Nhượng như thế.
...
Cậu không dám tiến lên.
Cậu không dám hỏi.
Cậu không dám giải thích.
Cậu mong chờ Lâm Nhượng có thể hỏi mình: "Câu nói đó của em, là có ý gì?"
Nhưng lại chẳng biết mình nên trả lời thế nào.
Thế mà Lâm Nhượng không hỏi.
Anh ôn hòa nhìn vở kịch đang diễn ra trước mắt, như thể đang xem một trò chơi nhà chòi của trẻ con, bất lực, chẳng hề để tâm, lại cũng đầy vẻ thờ ơ.
"A Ngọc, chúng ta nên nói chuyện một chút."
Không thể tránh khỏi.
Liên Ngọc nhận ra.
Sớm muộn gì cũng có ngày bị vứt bỏ.
Nhưng vào khoảnh khắc đó, Liên Ngọc lại nhìn chằm chằm vào ánh lửa lập lòe bên môi anh, nói: "Hút th/uốc không tốt cho sức khỏe đâu."
Cậu không yên tâm về Lâm Nhượng.
Cậu xót xa cho anh.
Nếu như...
Nếu như Lâm Nhượng thực sự bảo cậu rời đi, cậu nên rời đi.
...
Trở về nhà.
Căn nhà trống rỗng.
Liên Ngọc như một bóng m/a, đi lại trong căn hộ tối om, bước tới cạnh tủ quần áo, chiếc áo hoodie trắng cậu từng chọn vẫn còn treo ở đó.
Cậu đã học hỏi kinh nghiệm từ người từng là "chim hoàng yến" kia.
Làm sao để trở nên trẻ trung.
Làm sao để ăn mặc.
Nên nói chuyện thế nào.
Để ánh mắt của người nuôi dưỡng có thể dừng lại trên người mình lâu hơn một chút.
Nhưng hiệu quả chẳng được bao nhiêu.
Tống Hạ còn dám cãi lại người nuôi dưỡng của mình.
Cậu đã sa thải người đó.
Tống Hạ rất gi/ận, cười lạnh bảo cậu cứ đợi đấy.
Cậu chẳng sợ gì cả.
Cậu chỉ còn mỗi Lâm Nhượng thôi.
Nhưng bây giờ...
Bên cạnh Lâm Nhượng đã có người khác, Liên Ngọc lại cứ quấn lấy anh, thế nên anh mới mang người đó đi đến tận nơi xa xôi nghìn dặm.
Chàng thanh niên đưa tay lau mắt.
Đã lâu lắm rồi cậu không còn rơi lệ.
Chương 15
Chương 13
Chương 18
Chương 8
Chương 9
Chương 11
7
10
Bình luận
Bình luận Facebook