Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đứng bên lề đường, lấy điện thoại ra.
Gọi thẳng cho Chu Diễn.
Tiếng chuông đổ 4, 5 hồi mới có người bắt máy.
"Cậu có biết chuyện nhà họ Hoắc tuyển bảo mẫu thực chất là tuyển chim hoàng yến không?"
Chu Diễn hắng giọng hai tiếng.
"Tôi cứ tưởng cậu biết rồi chứ."
"Dưới mẩu quảng cáo tuyển dụng đó còn có một dòng ghi chú."
"Chữ cực kỳ nhỏ, màu nền lại nhạt, không nhìn kỹ thì không tài nào thấy được."
"Đọc đi."
"Ghi chú: Cần bầu bạn sát thân 24/7, cung cấp giá trị cảm xúc và thực hiện nghĩa vụ bạn đời. Nếu là người họ Ôn, ưu tiên tuyển dụng."
Ch*t ti/ệt.
Người họ Ôn.
Cái này chẳng khác nào cầm loa phóng thanh hét thẳng vào số căn cước công dân của tôi.
"Ôn Giản? Cậu không sao chứ?"
Chu Diễn ở đầu dây bên kia hỏi một cách dè dặt:
"Cái t/át của cậu ở sảnh tiệc lúc nãy, đá/nh đến mức mặt Hoắc thiếu lệch cả sang một bên. Trong giới đồn ầm lên rồi, bảo là cậu..."
"Bảo là cái gì?"
"Bảo là cậu cậy sủng mà kiêu, lạt mềm buộc ch/ặt."
Lạt mềm buộc ch/ặt cái con khỉ khô nhà bọn họ.
Tôi cúp máy cái rụp.
Tôi đứng trên vỉa hè, cúi đầu nhìn mũi giày.
Thẻ bị khóa, trong người chẳng có lấy một xu.
Đến tiền bắt taxi về ký túc xá cũng không móc ra nổi.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân vững chãi.
Dừng lại ngay sau lưng tôi.
Tôi xoay người.
Hoắc Đình đứng cách tôi một bước chân.
Vết đỏ trên má phải vô cùng rõ ràng.
"Anh còn dám đuổi theo à."
Hoắc Đình cúi mắt nhìn tôi.
"đá/nh đã tay chưa?"
Tôi nhíu mày.
"Cái gì?"
"Chưa đã thì có thể đá/nh tiếp."
Hoắc Đình bước lên nửa bước.
"Anh là tên bi/ến th/ái à!"
Tay nhanh hơn n/ão.
Tôi vung tay, trở bàn tay t/át thẳng vào má trái hắn một cái nữa.
Tiếng kêu giòn tan.
Đầu Hoắc Đình nghiêng sang một bên.
Hắn vẫn không hề né tránh.
Sau vài giây khựng lại, hắn từ từ xoay mặt trở lại.
Đầu lưỡi đẩy nhẹ vào má trong, rồi chậm rãi lướt qua khóe miệng.
Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng kia, giờ phút này đồng tử hơi giãn ra, trong đáy mắt ẩn giấu một thứ gì đó nóng bỏng.
"Còn đá/nh không?"
Giọng hắn hạ thấp, mang theo chút khàn khàn.
Hoắc Đình nghiêng đầu, để lộ má phải ra.
"Bên này nữa."
"Đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt."
Thực sự là đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt.
Tôi ch/ửi một câu, vội vàng thu tay về.
Lại hít sâu một hơi, chìa tay ra trước mặt hắn.
"Đưa tiền đây." Tôi hất cằm, nhìn chằm chằm hắn, "Tiền mặt!"
Chủ yếu là vì hắn đã bị tôi cho vào danh sách đen rồi.
Không chuyển khoản được.
Hoắc Đình dùng một tay rút ví ra, bên trong là một xấp tiền mặt dày cộm.
Hắn rút hết ra, đặt vào tay tôi.
"Làm gì đấy."
"Bắt xe về đi!"
Tôi quay người đi về phía chiếc taxi vừa đỗ lại bên đường.
Kéo cửa xe.
"Không được phép đi theo!"
Cửa xe đóng sầm lại.
Qua gương chiếu hậu, Hoắc Đình vẫn đứng dưới ánh đèn đường, nhìn theo đèn hậu của chiếc xe.
Chương 12
Chương 8
Chương 11
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook