Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Lòng đố kỵ
- Chương 7
Đêm khuya.
Ta trằn trọc không ngủ được.
Nhìn lại con đường song tu sa đọa đã qua.
Chẳng tìm thấy lấy một tia hổ thẹn, chỉ toàn là sự nóng bỏng và khoái lạc.
Một đệ tử Vô Tình Đạo còn giữ lại lương tri, tuyệt đối sẽ không nghĩ như vậy.
Ta bò dậy, lấy ra cuốn sách mà Trọng Vân tặng.
Huynh ấy đã đặc biệt dặn dò ta, sách này tốt nhất nên xem vào ban đêm.
"Có lẽ là bí thuật gì đó khuyên người hướng thiện, trừ bỏ tâm m/a…"
"Ầm!"
Một tia chớp rạ/ch ngang bầu trời.
Trong phòng không biết từ lúc nào đã có người vào, một bóng hình cao lớn đang đứng sừng sững.
Ta sợ đến mức tay run lên, cuốn sách rơi xuống đất.
Những dòng chữ trên không trung toàn là dấu chấm hỏi.
[???]
[Nhân vật chính công lại dám đột nhập phòng sư tôn vào ban đêm, ta thật sự rất khó nói giúp ngươi.]
[Đừng vội, nhân vật chính công có lẽ thừa lúc sư tôn đ/ộc á/c ngủ say, tới để ám sát đấy!]
[Ta không nhịn nổi nữa, đừng có mà tung tin đồn nhảm về nhân vật chính công nữa, có kẻ ám sát nào mà lại cởi trần trùng trục như thế không?]
Đoạn Uyên nhặt cuốn sách dưới chân lên.
Tùy ý lật vài trang, lập tức gò má đỏ ửng, ánh mắt nóng rực ngước nhìn ta.
"Sư tôn, người muốn chơi trò mới thì cứ trực tiếp nói với đồ nhi là được… hà tất phải lạnh nhạt, rồi lại cố tình tìm người khác để chọc gi/ận ta."
Ta hoàn toàn không hiểu y đang nói gì.
Trong mắt Đoạn Uyên lóe lên vẻ háo hức.
"Khụ khụ… đồ nhi có thể biến ra một phân thân, tối nay hai người cùng hầu hạ người."
Ta nghi hoặc vươn cổ ra nhìn.
Thoáng thấy trên sách lại là ba người đàn ông tuấn mỹ đang quấn lấy nhau.
Hai kẻ tấn công rõ ràng trông giống hệt nhau, tựa như anh em sinh đôi.
Lật về phía sau, độ khó của các động tác chẳng kém gì xiếc.
Không hiểu sao khiến ta nhớ tới đêm trong huyễn cảnh đó.
Nếu lúc đó Đoạn Uyên nảy sinh ý đồ x/ấu, chẳng phải là ba người cùng chung vui sao?
Sau khi huyễn cảnh tan biến, ta tìm khắp nơi cũng không thấy tên Yêu tu kia đâu.
Chỉ thỉnh thoảng nằm mơ thấy Đoạn Uyên biến thành Yêu tu, tỉnh dậy thấy thật hoang đường.
Sắc mặt ta tối sầm lại, gi/ật lấy cuốn sách ném vào túi trữ vật.
"Trẻ con không được xem!"
Đoạn Uyên quỳ xuống, đôi tay nâng niu bàn chân không mang giày tất của ta.
Độ nóng từ lòng bàn tay khiến ngón chân ta co quắp lại, y lại dùng sức ấn mạnh lên cơ ngựk săn chắc của chính mình.
"Sư tôn, bị người chơi đùa suốt một năm, ta sớm đã không còn như xưa nữa rồi."
Đáy mắt Đoạn Uyên đang dấy lên bão tố, cố hết sức kiềm chế cảm xúc đang bên bờ vực sụp đổ.
"Không phải cho ta xem, chẳng lẽ là cho Trọng Vân sư bá xem?"
"Ngươi đã nghe được bao nhiêu rồi?"
Chẳng lẽ y nghe thấy ý định lén lút muốn mang cốt nhục của y rồi sao?
Y nghiến răng nghiến lợi.
"Người yêu Trọng Vân đến thế sao, yêu đến mức muốn mang cốt nhục của huynh ấy?"
"Ta mới là chính thất, có sinh cũng phải sinh với ta, không được thì để ta sinh! Tóm lại không được sinh con của huynh ấy!"
Đây đều là chuyện gì với gì vậy?
"Ta và Trọng Vân đã bái kết nghĩa, tình như huynh đệ, ngươi muốn h/ủy ho/ại cái nhà này hoàn toàn sao?!"
Đoạn Uyên đ/è ta xuống tháp, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Nhưng ta là đồ đệ của người, người chẳng phải vẫn cưỡi…"
Đó có thể giống nhau sao?
Ta gi/ận đến mức đầu óc choáng váng, dùng miệng chặn miệng y lại.
Trong lúc đối diện, tim ta không mấy thoải mái, đ/ập rất nhanh.
Có lẽ Đoạn Uyên, y không hề chán gh/ét ta như những dòng chữ kia nói?
Dẫu sao lần này ta cũng đâu có chủ động.
Vậy mà y vẫn cởi quần tự giác tới dụ dỗ ta?
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook