Sau Khi Giả Chết Thoát Thân, Ta Lại Trở Về Rồi

Sau Khi Giả Chết Thoát Thân, Ta Lại Trở Về Rồi

Chương 14

05/06/2026 21:43

Dường như ta lại quay trở về những chuỗi ngày tăm tối trước đây mất rồi.

Nửa đêm phải canh giữ bên giường Hạ Trầm, khi hắn tắm rửa thì túc trực ở ngoài bức bình phong, ngay cả lúc hắn dùng bữa cũng phải đứng một bên gắp thức ăn cho hắn...

Mà không đúng, còn thê thảm hơn trước nữa.

Kể từ khi không cần giả trang thành nữ, ta thậm chí còn phải đứng chực ở bên ngoài nhà xí để đợi Hạ Trầm!

Nói không ngoa chứ ta chỉ còn thiếu nước mọc dính luôn lên trên người hắn thôi!

Đám người ngoài kia ai nấy đều hâm m/ộ ta đến đỏ cả mắt, rỉ tai nhau rằng ta sắp sửa một bước lên mây, vinh hoa phú quý gõ cửa đến nơi rồi.

Ta thì mệt tới mức hai mí mắt cứ dính ch/ặt lấy nhau, thực sự muốn chất vấn bọn họ: Cái phúc phận này ban cho các ngươi, các ngươi có thèm nhận không hả?

Khổ nỗi Chủ Thần lại không chịu buông tha, cứ liên tục hối thúc ta mau chóng mở ra tuyến tình cảm cho Hạ Trầm. Đã thế còn buông lời đe dọa đầy tà/n nh/ẫn.

"Trong vòng một tháng nếu không thành công, ngươi tự mình đi mà hoàn thành nhiệm vụ công lược!"

Ta nghi ngờ là Chủ Thần đã bị tức đến phát đi/ên rồi.

Cho dù Hạ Trầm có vừa tuấn tú, dáng chuẩn, vừa dịu dàng nhiều tiền lại còn là một kẻ bám người đi chăng nữa.

Thì ta cũng là một đại nam nhi thẳng tuột, làm sao có thể đi công lược một đấng nam nhi khác được chứ?

Ta ra sức biện hộ đấu tranh: "Chưa bàn đến chuyện khác, kể cả ta có gật đầu đồng ý đi, thì Hạ Trầm liệu có chịu bằng lòng hay không?"

Đầu dây bên kia của Chủ Thần bỗng rơi vào một khoảng im lặng vô cùng q/uỷ dị và vi diệu.

Ngài ấy dường như muốn nói điều gì đó, nhưng kìm nén hồi lâu, cuối cùng chỉ nặn ra được hai chữ: "Cố lên."

Sau đó liền vội vã hạ tuyến ngắt kết nối.

Thế là ta đành phải tận tâm tận lực bắt đầu lên kế hoạch, dốc hết sức mình để trong vòng một tháng tìm được cho Hạ Trầm một vị Hoàng hậu tâm đầu ý hợp.

Chương 5:

Người đầu tiên lọt vào mắt xanh của ta chính là ái nữ của Tể tướng - Lâm Như Nguyệt.

Đúng là người như tên. Lâm Như Nguyệt dung mạo hiền thục đoan trang, tài học lại càng xuất chúng vượt bậc. Nàng ấy mà đứng chung một chỗ với Hạ Trầm thì quả thực xứng đôi vừa lứa, trai tài gái sắc.

Đặc biệt là dáng điệu như rặng liễu tơ trước gió của nàng khi dạo bước. Cứ đi một bước lại uốn éo ba hồi, thân hình thướt tha uyển chuyển...

Khoan đã, hình như nàng ấy bị trẹo chân rồi thì phải!

Tuyệt vời ông mặt trời! Cứ thế này đi, ngã thẳng vào lòng Hạ Trầm. Sau đó giống y hệt như những gì ghi trong tiểu thuyết thoại bản, hắn sẽ đưa tay ôm ch/ặt lấy eo nàng, hai người phản lại mọi định luật vật lý, bắt đầu vòng xoay m/a thuật của tình yêu, rồi nhanh chóng rơi vào lưới tình!

Nhưng ngay trong ánh mắt ngập tràn mong đợi của ta, Hạ Trầm lại lặng lẽ né sang bên cạnh một bước.

Lâm Như Nguyệt cứ thế ngã oạch một cú vô cùng ê chề xuống đất, phát ra một tiếng kêu thảm thiết cực kỳ mất hình tượng.

Vào khoảnh khắc bàn tọa của nàng tiếp đất rầm một phát, ta không đành lòng mà lấy tay che mắt, nhắm ch/ặt mắt lại.

Hạ Trầm sa sầm mặt mày nhìn về phía ta: "Ngươi đứng đực ra ở đây làm cái gì?"

Ta ngơ ngác chỉ ngón tay vào mũi mình: "Thuộc hạ á?"

"Thân là hộ vệ cận thân, thấy kẻ có ý đồ mưu hại trẫm mà ngươi lại dửng dưng không hề có chút động tĩnh." Hạ Trầm lạnh lùng bảo: "Khấu trừ một tháng bổng lộc của ngươi."

Sắc mặt của ta lúc này chắc chắn còn thê thảm xanh mét hơn cả Lâm Như Nguyệt nữa.

Tận một tháng bổng lộc đó trời ạ! Thằng nhóc này ra tay cũng tà/n nh/ẫn quá đi mất!

Ta mếu máo ra vẻ tội nghiệp: "Bệ hạ, Lâm tiểu thư nổi tiếng là mình hạc xươ/ng mai, liễu yếu đào tơ, nàng ấy thì làm hại được gì ngài chứ?"

Hạ Trầm nói một cách vô cùng nghiêm chỉnh đàng hoàng: "Nàng ta làm trẫm gi/ật mình kinh sợ."

Ta: "..."

Có thể nhận ra Lâm Như Nguyệt lúc này cũng cạn lời đến tột cùng. Nàng kính cẩn hành lễ, đôi mắt đỏ hoe: "Bệ hạ, thần nữ thân thể ốm yếu không khỏe, xin phép cáo lui trước!"

Trong lòng ta thầm biên diễn thêm lời thoại giùm nàng: "Thần nữ lui đây! Cái lui bước này, chính là cách biệt cả một đời!"

Sau đó ta nhìn theo bóng lưng xa dần của nàng mà không khỏi ngậm ngùi đ/au lòng thay.

Giọng điệu Hạ Trầm bỗng chốc u ám hẳn đi: "Nàng ta đi rồi khiến ngươi đ/au lòng đến thế sao?"

Ta theo bản năng gật gật đầu, rồi mới bừng tỉnh chú ý thấy Hạ Trầm vẫn luôn gườm gườm nhìn mình chăm chú. Con ngươi đen kịt của hắn che giấu đi mọi hỷ nộ ái ố.

Chẳng thèm đợi ta mở miệng giải thích, Hạ Trầm lạnh lùng hừ một tiếng: "Đi thôi! Cảnh sắc Ngự Hoa Viên này xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi!"

Ta: "..."

Rõ ràng ngay từ đầu chính hắn là kẻ nằng nặc đòi ra ngoài đi dạo. Đúng thật là tâm tư nam nhân, mò kim đáy bể.

Danh sách chương

5 chương
05/06/2026 21:43
0
05/06/2026 21:43
0
05/06/2026 21:43
0
05/06/2026 21:43
0
05/06/2026 21:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tiết Thanh Minh về quê tảo mộ, ánh mắt anh họ nhìn tôi chằm chằm, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Tôi cố gắng tránh mặt anh ta, trước khi ngủ còn cẩn thận kiểm tra khóa cửa. Nửa đêm mơ màng tỉnh giấc — anh ta đang đè lên người tôi. Cánh cửa, không biết đã mở ra từ lúc nào.

Chương 10

9 phút

Cả mạng đều khen tôi thanh tao, thuần khiết, chẳng vướng bụi trần. Chẳng ai hay biết, danh sách những vị kim chủ từng lên giường với tôi có thể xếp hàng dài từ Đài Loan đến tận Bắc Kinh. Về sau, trong giới đồn đại rằng: Kẻ nào chưa từng lên giường với tôi thì đừng hòng vỗ ngực xưng mình giàu có.

Chương 16

12 phút

Gã chồng ở rể ép tôi ly hôn để chiều chuộng nhân tình, tôi liền nhờ luật sư khởi kiện: 'Gã ngoại tình cấu kết tiểu tam chiếm đoạt tài sản chung!'

Chương 9

16 phút

Ai cũng tưởng chồng yêu tôi đến mức không cho ra ngoài làm việc, cho đến khi cảnh sát tìm thấy ba người phụ nữ giống hệt tôi dưới tầng hầm, ai nấy đều đã gầy trơ xương.

Chương 15

17 phút

Anh ta khóc lóc nói mình được tái sinh chỉ để chuộc tội, tôi bèn in toàn bộ quá khứ đen tối của anh ta dán đầy cửa nhà: “Muốn chuộc tội, trước hết phải bắt đầu từ việc nhận tội.”

Chương 8

22 phút

Đêm nào anh cũng đến, mang theo hơi rượu nồng nặc và mùi thuốc lá ám trên người. "Một triệu, ngủ với tôi đến khi cô mang thai thì thôi." Anh đập tấm chi phiếu lên tủ đầu giường, ánh mắt nhìn tôi chẳng khác nào nhìn một món hàng.

Chương 19

24 phút

Anh ấy giới thiệu tôi là 'bạn' trong bàn tiệc. Tôi mỉm cười nói thêm: 'Người bạn kết hôn đã ba năm, tháng trước mẹ anh ấy bệnh nặng, cũng là một tay tôi túc trực chăm sóc suốt ba tuần trong bệnh viện.'

Chương 12

28 phút

Đồng nghiệp cướp công của tôi rồi còn lên nhóm cảm ơn, tôi đáp: "Không có chi, bản ghi âm tôi còn giữ đây."

Chương 10

33 phút
Bình luận
Báo chương xấu