Phần ngoại truyện: Thăng thiên ông nội nhà ngươi ấy
0.
Trong hình dạng A Phiêu, ta đang khoanh tay nhìn “Thiên Đạo” trước mặt.
[Nói xong chưa? Ra khỏi đây ngay.]
Thiên Đạo bị ta làm cho nghẹn ngào không nói nên lời.
Nó thở dài và nói với ta lần nữa,
[Ngươi thật cứng đầu, nói không nghe à!]
[Ngươi thực sự không muốn lên trời theo ta sao?]
Ta vẫy tay một cách thiếu kiên nhẫn,
[Đừng quấy rầy ta nằm trong mồ nữa, biến ngay đi.]
1.
Thiên đạo vẫn không bỏ cuộc, không chịu thuận theo.
Ta gi/ận mà cười lên: [Sao ngươi lại muốn đưa ta thăng thiên?]
[Ngươi đã từ bỏ tu vi, hy sinh mạng sống để bảo vệ quê hương và đất nước Trung Hoa, ngươi đã đạt được giác ngộ, có thể thăng thiên.]
[Ta không đi.]
[Tại sao chứ?]
[Ta đã từ bỏ cái gì? Tu vi, năng lực, mạng sống... có liên quan gì? Vậy ngươi có thể dẫn theo hàng ngàn anh hùng đã ch*t phía sau ta thăng thiên không?]
Đừng vì ta là một đạo sĩ mà làm như đặc biệt lắm vậy.
Ai trong số những người dân ở đây lại không hy sinh mạng sống của mình vì lẽ phải?
[Bọn họ cũng đã hy sinh mạng sống của mình cho tương lai và cho cách mạng. Tại sao ngươi không mang họ theo? Chỉ vì ta là tu sĩ còn họ là phàm nhân sao?]
[Chúng ta đều giống nhau, sinh ra như nhau. Dù có chọn tu luyện hay không thì cuối cùng tâm h/ồn chúng ta cũng chọn cùng một 'con đường'. Chúng ta cũng lấy lý tưởng làm niềm tin và kỳ vọng làm ngọn đuốc để dũng cảm tiến về phía trước. Chúng ta có gì không giống nhau sao?]
[Ta không yêu thích làm thần tiên gì cả, cũng không thèm đến việc được thăng thiên hay trường thọ mãi mãi gì cả.]
[Đời này của ta sống vui vẻ mà cũng đ/au khổ, sinh ra tự do, ch*t vì tất cả. Ta không còn mong muốn gì hết.]
[Nếu nói tất cả những gì mà ta đã mong ước, ta là đang đứng trên mảnh đất này và mong chờ tương lai của những người đến sau.]
[Ta chỉ muốn được nằm nghỉ ngay bây giờ, đừng làm lo/ạn lên nữa.]
[Vậy nên ngươi mau đi đi. Ta đã sống cuộc đời này một cách như thế. Thế là đủ rồi.]
Bình luận
Bình luận Facebook