Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mà bây giờ, tôi nuốt ngược những lời mỉa mai vào trong, r/un r/ẩy nắm lấy cổ áo Kỷ Nghiên Tu, vụng về và liều lĩnh áp môi mình lên môi hắn.
Ấm áp, khô ráo.
Đây là cảm giác khác biệt hoàn toàn so với tấm bia m/ộ lạnh lẽo.
Kỷ Nghiên Tu sực tỉnh, muốn đẩy tôi ra, nhưng bàn tay vừa giơ lên đã bị giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống làm cho co rúm lại.
Trong con hẻm nhỏ tối tăm ẩm ướt, Kỷ Nghiên Tu cao hơn tôi nửa cái đầu cứ ngẩn ngơ đón nhận nụ hôn của tôi.
Tôi hôn rất dữ dội, nước mắt cũng rơi lã chã.
Nỗi đ/au đớn dâng trào từng đợt, dần dần xoa dịu sự nôn nóng và bất an trong lòng tôi.
Đợi đến khi hoàn toàn bình tĩnh lại, tôi mới chậm rãi buông hắn ra.
Tai Kỷ Nghiên Tu đỏ ửng, hắn rũ mắt xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
Phải mất một lúc lâu, hắn mới khẽ đưa tay chạm lên khóe môi, mu bàn tay trắng nõn dính một vệt m/áu đỏ tươi.
Kỷ Nghiên Tu đột ngột nắm lấy cổ áo tôi, giọng khàn đặc: "Cậu đang giở trò để làm tôi buồn nôn đấy à?"
Buồn nôn?
Hừ.
Vẫn còn cứng miệng đúng không?
Tôi cong đầu gối cọ nhẹ vào người hắn, khẽ cười: "Buồn nôn à? Thế sao cậu lại hưng phấn làm gì?"
Chương 7
Chương 18
Chương 10
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook