Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- GIẤY NỮ
- Chương 6
Tiêu Nương cứ lẩm bẩm một mình.
Ban đầu, bà đâu phải Giấy Nương Nương, chỉ là mảnh h/ồn tàn lưu lạc trong bức tranh da người.
Thời Minh, hoạn quan đoạt quyền, những hình ph/ạt tàn đ/ộc nhiều vô kể.
Đông xưởng giỏi nhất nghề l/ột da.
Chủ nhân của Đông xưởng mê sưu tầm bảo vật kỳ lạ.
Để có được bức tranh da người, hắn sai người đi khắp nơi tìm mỹ nữ.
Tiêu Nương vốn là kỹ nữ, bị chủ nhân dâng lên Đông xưởng để làm tranh.
Những tấm da thất bại đều bị th/iêu rụi trong biển lửa.
Chỉ có da của Tiêu Nương thành công.
Vì oán h/ận, mảnh h/ồn tàn của bà kẹt lại trong bức tranh.
Nhiều năm trước, m/ộ cổ bị đào tr/ộm, bức tranh cổ lưu lạc về làng.
Bà đồng trong làng muốn thu phục q/uỷ thần vơ vét tiền tài, cố ý đồn đại bức tranh có khả năng chiêu tài.
Bà ta bắt dân làng ngâm tranh trong m/áu tươi 49 ngày, rồi ngày ngày dâng hương cúng bái.
Vốn dĩ oán khí của Tiêu Nương đã cực nặng, lại được m/áu tươi nuôi dưỡng, liền hóa thành lệ q/uỷ, nuốt sống bà đồng.
Có lần đầu ắt có lần sau.
Tiêu Nương muốn hồi sinh.
Hồi sinh cần vá lại h/ồn phách.
Thế là bà báo mộng cho trưởng làng, bảo giấy da người đắt giá, tranh da người càng đặc biệt chiêu tài, mê hoặc dân làng xây miếu thờ Giấy Nương Nương.
Mỗi cô gái bị l/ột da, cả sinh h/ồn lẫn thể x/á/c đều bị bà ăn sạch.
Tu luyện bao năm, bà chỉ chờ một cơ hội.
Mà tôi, cô gái có bát tự giống hệt bà, do 3 h/ồn của bà đầu th/ai, chính là cơ duyên ấy.
Nghe xong câu chuyện của Tiêu Nương, tôi vừa thương cảm cho số phận của bà, vừa phẫn nộ thay cho những cô gái trong làng.
"Bà ch*t oan, nhưng sao lại vì tư lợi mà đoạt mạng của biết bao cô gái!"
"Mạng của bà là mạng, mạng của họ thì không phải sao?"
Tiêu Nương như nghe được chuyện buồn cười.
"Con người vốn ích kỷ, m/a q/uỷ cũng không ngoại lệ."
"Ta chưa từng nói giấy da người chỉ làm từ phụ nữ."
"Lũ dân ng/u dốt tham lam này, trọng nam kh/inh nữ, vì tiền mà sẵn sàng gi*t hại con gái mình."
"Những đứa con gái ấy nên cảm ơn ta. Nếu không phải để làm Giấy Tiên, trong cái làng trọng nam kh/inh nữ này, chúng vừa sinh ra đã bị nhấn chìm trong thùng nước."
"Làm Giấy Nữ, ít nhất còn được hưởng 18 năm sống vui vẻ."
Tôi im lặng.
Tiêu Nương nói không sai.
Ở nơi trọng nam kh/inh nữ, việc sinh ra làm con gái đã là tội lỗi.
Như cái đêm tôi không được Giấy Nương Nương chọn, bà nội đã muốn đ/á/nh ch*t tôi.
Tôi hỏi Tiêu Nương với gương mặt vô cảm: "Chị gái tôi đã giao dịch gì với bà?"
Tiêu Nương phe phẩy quạt lụa, đảo mắt nhìn hai chị em tôi.
"Không ngờ hai đứa còn có tình chị em sâu nặng."
"Chị ngươi nói sẽ h/iến t/ế thân thể cho ta, đổi lại ta gi*t bà nội và anh trai ngươi."
"Sao, muốn ta tha cho chị ngươi à?"
Tôi gật đầu, rút d/ao nhỏ ra, c/ắt ngón tay nhỏ m/áu vào lư hương.
"Tha cho chị tôi và các Giấy Nữ năm nay, tôi sẽ h/iến t/ế bản thân cho bà, cả linh h/ồn lẫn thể x/á/c."
Tiêu Nương cúi xuống hít hà mùi khói nghi ngút, giọng điệu khoái trá.
"Được thôi, còn muốn gì nữa? Hay ta gi*t nốt lũ dân làng tham gia làm giấy da người?"
Tôi quay lại, nhìn về phía ngôi làng chìm trong bóng tối bên ngoài miếu, giọng lạnh băng: "Đương nhiên."
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook