Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tô Vận cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, ngồi xuống:
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Tôi chỉ muốn mời cô ăn một bữa cơm.”
Thẩm Dạ Thần nghiêm túc trả lời.
“Cho nên anh dùng cách này để ‘mời’ tôi tới?”
Tô Vận cười lạnh:
“Anh vẫn giống trước kia, bá đạo như vậy, chưa bao giờ quan tâm người khác nghĩ gì.”
Vốn trong lòng Thẩm Dạ Thần đã có lửa.
Nghe cô nói vậy, khóe môi anh lập tức cong lên thành một nụ cười châm chọc:
“Vậy người đàn ông tên Hứa Minh Thư ở ngoài kia thì rất dịu dàng, rất biết quan tâm cô?”
Không biết có phải ảo giác của Tô Vận hay không, cô cứ cảm thấy câu này nghe chua lè như đang gh/en.
Nhưng rất nhanh cô lại tự giễu cười.
Sao có thể chứ?
Người đàn ông này làm sao có thể gh/en vì cô?
“Tổng giám đốc Thẩm, nếu tôi nhớ không lầm thì chúng ta đã đứng bên bờ ly hôn rồi. Anh không có tư cách xen vào chuyện riêng của tôi.”
Thái độ cô cũng vô cùng cứng rắn.
Thẩm Dạ Thần cau mày:
“Giữa chúng ta nhất định phải nói chuyện kiểu này sao?”
“Tôi không cảm thấy nói chuyện với người sắp thành người cũ như vậy có gì không đúng.”
Tô Vận ngẩng mắt, lạnh nhạt nhìn anh.
“Người cũ?”
Thẩm Dạ Thần cười giễu:
“Hai chúng ta còn chưa lấy giấy chứng nhận ly hôn, cô tính là người cũ kiểu gì? Còn chưa ly hôn mà cô đã vội vàng qua lại thân mật với người đàn ông khác rồi?”
Tô Vận biết lại là lòng tự trọng nực cười của đàn ông đang tác quái.
Cô trực tiếp đứng dậy, cầm một chiếc bánh hoa tươi đặt vào lòng bàn tay nhưng không ăn:
“Nếu mục đích anh gọi tôi tới chỉ là để tôi ăn chiếc bánh này, vậy được, coi như tôi đã ăn rồi. Tôi đi được chưa?”
Ngọn lửa gi/ận trong lòng Thẩm Dạ Thần bùng lên dữ dội.
Anh cũng không hiểu tại sao người phụ nữ này lúc nào cũng có bản lĩnh khiến anh mất hết bình tĩnh.
Anh nghiến răng, siết ch/ặt nắm tay, lạnh lùng nói:
“Vẫn là câu đó. Nếu trong thời gian hôn nhân còn hiệu lực mà cô dám gây ra chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua cho cô.”
“Muốn quản người khác thì trước tiên hãy quản tốt chính mình đi. Nhìn lại xem bản thân anh là loại người gì rồi hãy tới quản tôi.”
Tô Vận lạnh lùng ném lại câu đó, xoay người rời đi.
Thẩm Dạ Thần nhìn bóng lưng cô, ánh mắt lạnh như băng.
Khi Tô Vận đi ra, Hứa Minh Thư đang sốt ruột đứng chờ.
Thấy cô xuất hiện, anh cuối cùng cũng thở phào, vội hỏi:
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Tô Vận không muốn nói.
Vì mớ hỗn độn này, cô đã gây ra không biết bao nhiêu chuyện.
“Chuyện riêng của em, vốn dĩ sư huynh không nên hỏi. Nhưng tốt nhất em vẫn nên tránh xa loại người như thế, dù sao…”
Hứa Minh Thư do dự.
Thật ra trong lời này cũng có một chút tư tâm của riêng anh.
Tô Vận thở dài, khẽ gật đầu:
“Em biết rồi, sư huynh.”
Hứa Minh Thư không nói thêm nữa.
Hai người coi như thuận lợi rời khỏi khu du lịch.
Khoảnh khắc bước ra ngoài, Tô Vận mới thật sự thở phào.
Đúng lúc này, điện thoại Hứa Minh Thư đột nhiên reo lên.
Là sư phụ gọi.
Anh lập tức tìm một nơi yên tĩnh rồi bắt máy:
“Alo, sư phụ, có chuyện gì sao?”
“Ta cũng đọc báo y học rồi. Phóng viên có đưa tin về y quán của các con. Ta nhìn ra được gần đây việc làm ăn hình như không tốt lắm?”
Sư phụ quan tâm hỏi.
Hứa Minh Thư có chút cảm động, vội nói:
“Sư phụ, người đừng lo. Chuyện này qua rồi thì thôi, vài hôm nữa sẽ tốt lại thôi.”
Không ngờ sư phụ bỗng cười đầy vẻ cáo già:
“Nếu hai đứa đều không bận thì dọn đồ sang chỗ ta ở vài ngày đi. Bên này ta bận đến mức xoay không xuể rồi!”
31
35
35
20
33
85
44
30
Bình luận
Bình luận Facebook