Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhà dột lại gặp mưa đêm.
Chưa chạy được bao lâu xuống núi, tôi đã rơi vào bẫy của m/a tu.
"Ồ, lại là một mỹ nhân."
Hắn gi/ật gi/ật gói hành lý của tôi, ki/ếm tu, dược thảo cùng các loại linh đan đều rơi lả tả.
M/a tu tiến lại gần, dùng tay nâng cằm tôi lên,
"Vẫn là thứ này quý giá nhất."
"Mang đi dâng lên Tôn Thượng. Người đẹp m/a vực hắn không thèm, người đẹp tiên môn chắc được chứ?"
Tôi giãy giụa hết sức, nhưng vô ích.
Một chưởng đá/nh vào cổ, tôi hoàn toàn ngất đi.
Tỉnh dậy, đã thấy mình trong thủy lao m/a vực.
Trong ngục lạnh lẽo co quắp năm ba người.
Bình luận yên lặng một lát, rồi lại ào ào hiện lên.
【Thế này là vô tình trúng bẫy rồi, Giang Sở Dục chính là ở thủy lao chịu hết đ/au khổ, khó khăn lắm mới trốn thoát, lại đ/âm đầu vào đại sư huynh, bị hắn một ki/ếm gi*t ch*t.】
【Vòng vo tam quốc, tình tiết rốt cuộc cũng quay về chính đạo.】
【Giang Sở Dục đó cũng đủ thảm, nhẫn nhục vô ích, làm tiểu đệ tử suốt bao nhiêu năm.】
【Có lẽ do theo Giang Sở Dục lâu quá, tôi đột nhiên không nỡ thấy hắn ch*t, ngày nào cũng mong Giang Sở Dục gây chuyện.】
【Không nỡ thấy Giang Sở Dục ch*t +1.】
Tôi hoa mắt tối sầm, ôm ch/ặt đôi chân mình, đầu dựa vào đầu gối.
Một ngày không ăn uống, dạ dày quen thói bắt đầu phản kháng.
Tôi cắn môi, không nói năng gì.
Lòng đã ch*t từ lâu.
Vất vả bao năm trời, rốt cuộc vẫn đi vào kết cục ch*t chắc.
Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng bước chân hối hả.
"Nhanh, Tôn Thượng đến rồi, mau đem mỹ nhân ra!"
Một giọng khàn đặc khác cất lên.
"Lại dâng mỹ nhân cho Tôn Thượng nữa à, ta nói này, Tôn Thượng ta không ăn đâu mấy trò đó, ngươi thấy bao giờ hắn thèm liếc mắt nhìn ai chưa?"
"Ta không tin đời này có kẻ không ham sắc đẹp, cứ dâng nhiều đứa vào, sẽ có ngày tìm được người Tôn Thượng ưng ý. Hắn không thích người m/a vực, hôm nay ta còn bắt được hai tên ki/ếm tu tiên môn..."
Cửa ngục ầm một tiếng bị đạp mở.
Một bộ y phục mê hoặc ném lên người tôi,
"Mặc vào."
Tôi dùng hai ngón tay nhấc tấm vải lên, suýt bật cười vì tức,
"Ngươi chắc chứ?"
Tính tôi vốn nhút nhát, chỉ dám hống hách trong nửa nén hương.
Nhẫn nhục mặc bộ đồ đó xong, hai tay tôi không biết nên che trên hay che dưới trước, ngượng ngùng không chịu bước ra.
Bình luận từng nói, sau khi bằng hữu ch*t thảm, Uất Chiếu Nghi chán nản với tiên môn của mình, từ đó sa đọa vào m/a vực, trở thành Tôn Thượng mới.
Hiện tại, bằng hữu hắn còn sống, Uất Chiếu Nghi vẫn an nhiên ở tiên môn, vậy Tôn Thượng hiện nay là ai?
Nhìn bộ đồ hở hang trên người, tôi buồn nôn vô cùng.
Chuyện với Uất Chiếu Nghi, là một sai lầm.
Không thể tái phạm lần thứ hai.
Bắt tôi đi hầu hạ người khác, tuyệt đối không thể.
Nhưng m/a tu đã cho tôi uống th/uốc, linh khí trong người bế tắc, ki/ếm tu cũng không biết lạc nơi nào.
Lúc này hối h/ận nhất, chính là ngày trước bị sư huynh sư tỷ khen ngợi đến mức chìm đắm, tưởng mình có thể mãi núp dưới cánh của họ, chưa từng chuyên tâm luyện ki/ếm.
Sau này bị Uất Chiếu Nghi thúc ép mới miễn cưỡng học được một thời gian.
Nhưng cái trình độ ba cọc ba đồng này...
Tôi nắm ch/ặt tay, liệu có thể đá/nh úp được không?
"Tôn Thượng, mấy vị này là mỹ nhân dâng lên ngài."
M/a tu đẩy mạnh vào vai tôi, ra hiệu bước lên phía trước.
Sau rèm the, có một bóng người lờ mờ ẩn hiện, không nhìn rõ mặt mũi.
"Cút."
Một cuộn họa quyển bị ném ra, thẳng tắp bay về phía m/a tu.
Tôn Thượng hít một hơi sâu,
"Đi tìm, đào ba thước đất cũng phải tìm hắn về."
Toàn thân tôi chấn động, ngẩng đầu phắt lên, họa quyển rơi lả tả, lộ ra...
Gương mặt của tôi.
Chương 10
Chương 9
Chương 13
Chương 12
Chương 12
Chương 11
Chương 15
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook