Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Còn chưa nghĩ xong nên giao tiếp sâu với cậu ấy thế nào…
Người này đột nhiên tự nghĩ thông.
“Ơ?”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại.”
“Nếu cậu thật sự trở thành anh dâu tôi…”
“Chẳng phải chúng ta có thể mãi ở bên nhau sao?”
“Ờ…”
Thiệu Tử Dật tự nói tự vui.
“Thế thì tốt quá!”
“Đây mới thật sự gọi là biết rõ gốc gác của nhau.”
“Tôi còn lo sau này anh tôi có người yêu rồi không quản tôi.”
“Nhưng nếu là cậu…”
“Ba chúng ta chắc chắn sống rất tốt.”
“Tôi…”
Tôi mơ mơ màng màng đeo cặp ra ngoài.
Vừa ra cửa…
Chiếc Maybach đen đã đợi trong sân.
Tài xế còn mở cửa xe cho tôi.
“Cậu Ninh, chào buổi sáng.”
Vì nhà họ Thiệu cách trường khá xa…
Từ ngày tôi chuyển tới, Thiệu Tử Huy đã sắp xếp tài xế và xe riêng.
Ban đầu tôi còn ngại.
Nhưng anh vẫn dùng lý thuyết hiệu suất, lợi ích là trên hết để thuyết phục.
“Nếu đi xe buýt…”
“Mỗi ngày cậu sẽ lãng phí gần bốn mươi phút trên đường.”
“Cậu đang lãng phí thời gian sống của chính mình.”
Bây giờ nghĩ lại…
Chỗ nào cũng không đúng.
Nếu không có ý đồ riêng…
Ai rảnh tiền quá mà thuê tài xế cho bạn học của em trai?
Thiệu Tử Dật theo sau đi ra.
Nhìn cảnh tượng này…
Mắt đảo cực nhanh.
“Vừa hay.”
“Tiện đường đưa em tới công ty trước.”
Bác Ngô cười x/ấu hổ nhưng vẫn lịch sự.
“Nhị thiếu gia.”
“Thiệu tổng đặc biệt dặn.”
“Kiên trì đi xe đạp công cộng sẽ giúp cậu rèn luyện sức khỏe.”
Thiệu Tử Dật: “…”
Được.
Tôi vui quá sớm.
Cuộc đời không tốt nổi nữa.
Thiệu Tử Huy đi công tác một tuần.
Trước lúc đi, anh chỉ nói một câu rất ngắn rằng có việc thì gọi điện.
Tôi còn tưởng một tuần này cuối cùng cũng được yên tĩnh ôn bài.
Ngày đầu tiên, bảy giờ sáng anh nhắn ảnh sân bay.
Chín giờ nhắn đã hạ cánh.
Mười hai giờ hỏi tôi ăn gì.
Buổi chiều gửi ảnh một con mèo nằm trước cửa khách sạn.
Tối đến lại hỏi tôi đã học tới chương nào.
Sang ngày thứ hai, tần suất còn dày hơn.
Tới ngày thứ ba, tôi đã quen với việc cứ mở điện thoại là thấy tên anh.
Điều đ/áng s/ợ nhất là tôi không hề thấy phiền như mình tưởng.
Có lúc đọc sách mệt, nhìn một bức ảnh nhảm nhí anh gửi tới, tôi còn vô thức cong khóe môi.
Phát hiện chuyện đó, tôi lập tức úp điện thoại xuống bàn.
Đạo tâm nguy rồi.
Tôi tưởng mình có thể thở phào.
Bình tĩnh mấy ngày.
Không ngờ…
Một ngày anh nhắn mấy chục tin.
Đi họp cũng nói.
Đi ăn cũng nói.
Ngay cả trên đường nhìn thấy một con chim cũng chụp gửi tôi.
Nếu tôi quá nửa tiếng không trả lời…
Anh trực tiếp chuyển 1.000 tệ.
Cách thúc trả lời hiệu suất cao như vậy…
Tôi thật sự chưa từng thấy.
Đáng tiếc gan tôi nhỏ.
Một khoản cũng không dám nhận.
Anh còn hỏi:
“Sao không nhận tiền tôi chuyển?”
“Đều quá hạn trả lại rồi.”
Tôi đùa cho qua.
“Em còn n/ợ anh 20.000 tệ mà.”
“Sợ nhận rồi có lãi.”
Kết quả Thiệu Tử Huy lại chuyển tiền.
Lần này còn ghi chú đặc biệt:
“Tự nguyện tặng.”
Tôi lịch sự trả lời:
“Cảm ơn.”
Sau đó nhận tiền ngay lập tức.
Cho không mà không lấy là đồ ngốc.
Thiệu Tử Huy:
“Không cần cảm ơn.”
“Anh đang theo đuổi em.”
“Việc nên làm.”
Tôi hít một hơi lạnh.
Cách theo đuổi thẳng thắn như vậy…
Nghe cũng chưa từng nghe.
Tôi ngồi trong thư viện.
Nửa ngày không đọc xong một trang ghi chú.
Phiền ch*t mất.
Người đàn ông này làm lo/ạn đạo tâm của tôi.
Vừa lấy cơm trong nhà ăn xong, ngồi xuống…
Video của Thiệu Tử Huy gọi tới.
Tôi vội đeo tai nghe.
Có vẻ anh đang ở phòng khách sạn.
Cà vạt hơi lỏng.
Tóc vừa nhìn đã biết được chăm chút cẩn thận.
Ngược lại…
Tôi trong khung nhỏ đeo kính gọng đen.
Tóc mái mềm xẹp.
Gương mặt như bị học hành hút sạch dương khí.
Thiệu Tử Huy hỏi:
“Ăn gì?”
“Cho tôi xem.”
Tôi xoay camera.
“Gà kho và trứng xào cà chua.”
“Có th/ù với gà?”
“Đây gọi là chỉ chung tình với gà.”
Đang nói…
Tôi cảm thấy có hai người đứng cạnh bàn.
Ngẩng đầu.
Lại là hai tên bạn cùng phòng ng/u ngốc hồi năm nhất.
Có lẽ sắp tốt nghiệp.
Ai cũng có cảm giác sau này không còn gặp lại.
Nói chuyện càng không kiêng dè.
“Ninh Kha.”
“Giỏi thật.”
“Làm chó li/ếm cho Thiệu Tử Dật mấy năm.”
“Quay đầu lại bám luôn anh ruột người ta.”
“Nghe nói còn dọn vào nhà họ ở?”
“Đừng nói khó nghe thế.”
“Người ta có bản lĩnh hầu hạ cả hai anh em.”
“Số tiền ấy đúng là đáng để người ta ki/ếm.”
Lòng tôi trầm xuống.
Sao họ biết chuyện tôi ở nhà họ Thiệu?
Bất kỳ ai nghe kiểu nhục mạ ấy cũng nổi gi/ận.
Ở đầu kia màn hình…
Sắc mặt Thiệu Tử Huy đã tối xuống.
“Cho tôi nói chuyện với họ.”
Tôi lắc đầu.
Ra hiệu anh đừng lên tiếng.
Kiên nhẫn tháo tai nghe.
“Sao?”
“Gh/en tị vì tôi làm bạn với người giàu?”
“Hôm nay tôi cũng cho các cậu cơ hội ki/ếm tiền.”
“Ngoan ngoãn để tôi đá/nh thành đầu heo.”
“Sau đó tôi bồi thường gấp ba tiền viện phí.”
“Thế nào?”
Sắc mặt hai người kia lập tức thay đổi.
Chỉ mặt tôi ch/ửi.
“Thật sự xem mình là nhân vật lớn à?”
“Có biết x/ấu hổ không?”
“Tưởng ai sợ cậu?”
“Đàn ông b/án mông ki/ếm tiền bẩn…”
“Ai thèm?”
Mọi người xung quanh đều chú ý.
Có người còn giơ điện thoại quay.
Tôi yên tĩnh nghe họ ch/ửi xong.
Sau đó mới giơ màn hình điện thoại.
“Anh Huy.”
“Anh nghe hết rồi chứ?”
“Ừ.”
“Họ thế này tính là phỉ báng không?”
“Tôi nói là tính thì tính.”
“Đợi nhận thư luật sư.”
Tôi cao giọng:
“Bạn học nào vừa quay video…”
“Phiền chủ động gửi cho tôi.”
“Tôi cần làm tài liệu chứng cứ báo cảnh sát.”
“Th/ù lao 1.000 tệ.”
“Cảm ơn.”
Thấy thật sự có không ít người tới gửi video…
Hai tên kia hoàn toàn héo.
Cuối cùng…
Họ quay một video xin lỗi ghi rõ tên thật.
Tự đăng lên trang confession của trường.
Hai người thành thật khai báo.
Hóa ra Giang Lân từng tới trường hỏi thăm tôi.
Biết họ từng là bạn cùng phòng với tôi và Thiệu Tử Dật.
Chỉ bỏ mấy trăm tệ đã moi được thông tin từ miệng họ.
Chuyện tôi chuyển vào nhà họ Thiệu cũng do Giang Lân nói.
Hắn còn thêm mắm dặm muối…
Nói tôi là tình nhân nhỏ được Thiệu Tử Huy bao nuôi.
7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook