Sau Khi Bị Tiên Tôn Sát Phu Chứng Đạo

Sau Khi Bị Tiên Tôn Sát Phu Chứng Đạo

Chương 8

08/12/2025 17:10

Bước lên loan xa.

Suốt đường mây m/ù cuộn trào, thú cổ mở lối, hạc tiên réo vang.

Chẳng mấy chốc đã đến trước Thiên Huyễn Cảnh.

Huyễn cảnh chưa mở. Đệ tử các tông môn đều đứng chờ phía dưới.

Thấy loan xa, họ cung kính thi lễ.

Da đầu ta dựng đứng khi bị Huyền Mặc dắt xuống xe.

Giữa đường, ánh mắt ta chạm phải Lâm Tri Thu. Đứa nhỏ ánh mắt ngơ ngác.

Ta không hiểu hắn bối rối chuyện gì, chỉ biết giờ phút này mới thật sự là cực hình.

Các trưởng lão tông môn khác chào hỏi Huyền Mặc.

Nhưng tay y nắm ta vẫn không hề buông lỏng.

Những tiếng bàn tán xì xào lọt vào tai ta.

"Người này là ai? Dám cùng Thanh Giác Tiên Tôn bước xuống loan xa?"

"Hình như là đồ đệ mới của Tiên Tôn, tên Quy Hòa, được Tiên Tôn hết mực sủng ái."

"Thanh Giác Tiên Tôn chẳng phải không thu nhận đồ đệ sao? Ngay cả năm vị kia cũng chỉ là ký danh."

"Với lại... hai người họ thật sự là sư đồ sao? Sao cứ như..."

"đi/ên rồi! Dám nói lời này, coi chừng lôi kiếp biến ngươi thành bình hoa di động!"

Tiếng bàn tán nhỏ dần.

Lòng ta như lửa đ/ốt, nghiêng người về phía nguồn âm thanh.

"Còn nhớ Vân Ngọc Tiên Tôn từng cùng Thanh Giác Tiên Tôn danh chấn thiên hạ chứ?"

"Nhớ chứ, chẳng phải họ từng là đạo lữ sao? Thanh Giác Tiên Tôn vì đại đạo, đ/âm xuyên tim Vân Ngọc bằng một ki/ếm."

"Không chỉ vậy, trước kia hai người vốn là sư huynh đệ, sau ẩn cư nơi thâm sơn. Ai ngờ Vân Ngọc Tiên Tôn lại mang m/a khí, một đêm gi*t hàng trăm người. Thanh Giác Tiên Tôn vì chính nghĩa mới buộc lòng ra tay."

"H/ồn phách Vân Ngọc Tiên Tôn tiêu tán ngay trước mặt đối phương, th* th/ể cũng chẳng còn. Từ hôm ấy, Thanh Giác Tiên Tôn tính tình đại biến, đi/ên cuồ/ng tìm tung tích Vân Ngọc, mang theo Phá Kiếp như gã goá phụ sống."

"Y còn cực kỳ c/ăm gh/ét m/a tộc, luôn cho rằng m/a tộc giấu Vân Ngọc. Một người một ki/ếm đuổi cả tộc đến hoang địa, đến nay chúng vẫn không dám bước ra nửa bước - giống như nếu không tìm thấy sẽ hủy thiên diệt địa vậy."

Ta cúi mắt.

Mấy câu đầu của bọn tu sĩ kia không sai. Nhưng trăm người kia ta chưa từng gi*t. Đó là vở kịch ta dày công diễn xuất. Vì nhiệm vụ của ta, cũng vì đạo nghiệp của Huyền Mặc.

"Quy Hòa." Huyền Mặc quay đầu nhìn ta.

Ta tỉnh táo: "Sư tôn."

Ánh mắt y lạnh lẽo liếc qua đám người đang bàn tán.

Bọn tu sĩ h/oảng s/ợ tản đi như chim vỡ tổ.

Trong lòng ta buồn cười. Nhưng cười đến nửa chừng, ta đờ mặt.

Huyền Mặc véo dái tai ta, khẽ cười: "Tò mò chuyện của ta và sư mẫu của ngươi?"

Sư mẫu cái con khỉ!

Ta nghiến răng: "Đồ nhi không tò mò."

Bàn tay hắn lướt dọc gương mặt ta: "Về ta nói cho ngươi nghe."

Ta cười gượng: "Vâng, sư tôn."

"Ngoan." Huyền Mặc hài lòng, "Đồ đệ."

Danh sách chương

5 chương
08/12/2025 17:10
0
08/12/2025 17:10
0
08/12/2025 17:10
0
08/12/2025 17:10
0
08/12/2025 17:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Yêu khó tỏ bày, mở lời là biệt ly

Chương 9

7 phút

Điên rồi! Giẻ rách ngươi vứt đi trị giá ba trăm triệu?

Chương 8

9 phút

Tinh thần cùng tịch, kiếp sau chẳng gặp

Chương 8

12 phút

Cướp suất tiến cử thạc sĩ của tôi để đổi lấy tiền đồ? Tôi cho ngươi bóc lịch mười năm!

Chương 10

15 phút

Anh sống sót trở về sau vụ đắm phà, nhưng vợ đã sang nhượng phòng khám chung cho chị gái

Chương 10

17 phút

Mẹ chồng mỗi tháng lấy máu cổ tay tôi, đêm nguyệt thực tôi mời bà vào đỉnh

Chương 11

19 phút

Cô ấy mất tích trên núi 72 giờ rồi trở về, chồng đã ký sẵn đơn ly hôn và thỏa thuận bảo hiểm

Chương 11

23 phút

Vị hôn phu đã cưới người từng tố cáo tôi năm xưa

Chương 7

26 phút
Bình luận
Báo chương xấu