Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Bất Từ Thanh Hòa
- Chương 6
Nét mặt Cố Từ hiện lên vẻ giằng x/é trong chốc lát, ánh mắt đảo lướt hai vòng giữa khuôn mặt vô cảm của tôi và dáng vẻ đáng thương của Thẩm Lâm, cuối cùng c.ắ.n răng: "Vợ, anh đợi em quay lại rồi em sẽ giải thích với anh."
Sau đó nửa dìu nửa ôm Thẩm Lâm vội vã rời đi.
Ba tên đàn em phía sau cũng cuống cuồ/ng bám theo. Chỉ là trước khi đi, bọn chúng còn ném về phía tôi ánh mắt kh/inh miệt của kẻ chiến thắng.
Thật nực cười, cứ làm như Cố Từ không chọn tôi trong bài toán "chọn một trong hai" này thì tôi sẽ đ/au đớn tột cùng, bi thương muốn c.h.ế.t vậy.
Việc tôi lén nhắn tin gọi Thẩm Lâm tới, mục đích chính là để có người dắt Cố Từ đi cho khuất mắt.
Con ch.ó đi/ên đã c.ắ.n người rồi, ai thích rước thì rước.
Dù sao thì tôi cũng không thèm.
14
Tôi cài đặt lại mật khẩu cửa, sau đó tốn chút thời gian dọn dẹp lại phòng khách bừa bộn, dù sao thì sắp tới cũng phải b/án đi, phải để lại ấn tượng tốt cho người m/ua chứ.
Tiện thể tôi cũng trả lại mấy chai rư/ợu còn thừa. Rư/ợu Cố Từ m/ua toàn là hàng xịn, thế là lại ki/ếm thêm được một khoản.
Khi làm những việc này, cõi lòng tôi tràn ngập một sự tĩnh lặng gần như hoang vu.
Cú phang Thẩm Lâm kia là tôi đã tính toán cả rồi.
Thứ nhất là để xả gi/ận, thứ hai là để Thẩm Lâm có cớ mà giữ chân Cố Từ lại.
Dẫu sao thì cũng là "bạch nguyệt quang" thời thiếu niên của mình bị thương cơ mà, túc trực ở bên cạnh cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Nhờ phúc của Thẩm Lâm, tôi được tận hưởng hai ngày yên bình. Đồ cần vứt thì vứt, đồ cần b/án cũng đã b/án. Dọn dẹp đến cuối cùng, tôi chợt nhận ra, sống ở đây ba mươi mốt năm, những thứ tôi có thể mang đi lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ngày cuối cùng trước khi rời đi, Cố Từ trở về.
Chính x/ác mà nói, sau khi phát hiện mật khẩu đã bị đổi, hắn phát đi/ên ngoài cửa, tôi bất đắc dĩ đành phải mở cửa cho hắn vào.
Bộ dạng hắn mệt mỏi đầy sương gió, trên người vẫn còn vương mùi t.h.u.ố.c sát trùng của b/ệnh viện, vừa bước vào cửa đã đ/è nghiến tôi xuống sô pha.
Xuyên qua phần tóc mái lòa xòa trước trán, hắn gằn từng chữ một: "Anh treo biển b/án căn nhà này rồi sao? Tại sao?"
Tôi vốn không định giấu hắn, nhưng cũng chẳng hiểu nổi vì sao hắn lại phản ứng dữ dội đến vậy.
Trông hắn vô cùng đ/au khổ, cứ như thể thứ tôi b/án không chỉ đơn thuần là một căn nhà vậy.
Thế nên tôi đáp lại cực kỳ thành khẩn: "Liên quan ch.ó gì đến cậu."
Hồi đó n/ão tôi úng thủy vì tình, lúc m/ua căn nhà này còn muốn thêm tên Cố Từ vào, kết quả lại bị hắn từ chối.
May mà hắn từ chối! Nếu không, chắc nửa đêm tỉnh giấc tôi cũng phải tự vả cho mình hai bạt tai mất.
Chỉ bằng một câu ngắn gọn, Cố Từ bỗng hít sâu một hơi, bàn tay đang đ/è trên vai tôi siết ch/ặt từng tấc một, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ, như thể đang cực lực nhẫn nhịn điều gì đó.
Hắn chăm chăm nhìn tôi, ánh mắt như muốn l.i.ế.m láp từng tấc từng tấc từ mắt tôi trở xuống.
Nghe nhịp thở của hắn ngày một nặng nề, tôi không mảy may do dự, bàn tay còn lại chậm rãi lần mò lên trên.
Chỉ cần hắn động đậy, tôi sẽ lập tức ch/ặt thẳng vào động mạch cổ hắn, chắc hẳn cũng câu giờ được khoảng năm phút để tẩu thoát. Dù sao thì giấy tờ cần mang cũng ở hết trên người rồi, cứ thế đi thẳng là xong.
Trong đầu còn đang mải tính toán kế sách, Cố Từ đột nhiên lật tay nắm gọn lấy bàn tay đang vươn lên của tôi.
Không đợi tôi kịp phản ứng, hắn đã nắm lấy tay tôi, chậm chạp đứng dậy.
Năm ngón tay hắn mạnh mẽ luồn vào giữa kẽ tay tôi, nở một nụ cười đầy lưu luyến: "Hai ngày nay em không về, là đi lấy nhẫn đấy."
Lúc này tôi mới để ý thấy chiếc nhẫn trơn đeo trên ngón áp út của hắn.
Cũng chẳng tính là tinh xảo gì, bởi vì nó do chính tay tôi làm.
Tôi thầm c.h.ử.i thề một tiếng.
Thẩm Lâm đúng là đồ phế vật, đến một người mà cũng không giữ nổi. Hắn ta còn lừa tôi, ngày nào cũng gửi tin nhắn báo Cố Từ đang ở b/ệnh viện chăm sóc mình. Báo hại tôi thực sự buông lỏng cảnh giác.
Mẹ kiếp, cái tên phế vật này bị b/ệnh thật rồi.
15
Cố Từ nắm lấy tay tôi, nhanh chóng luồn chiếc nhẫn trơn còn lại vào ngón tay tôi.
Sau đó hắn giơ tay tôi lên, ngắm nhìn hai chiếc nhẫn ánh lên vẻ bóng bẩy dưới ánh đèn, nụ cười ngập tràn sự ngọt ngào:
"Thanh Hòa, chuyện trước kia là em sai rồi. Trả lại nhà họ Thẩm cho Thẩm Lâm xong, hai chúng ta cứ an tâm sống những ngày tháng của riêng mình, được không anh?"
Tôi không lên tiếng.
Cố Từ vẫn tự lẩm bẩm một mình: "Em có tiền, chỉ là tài sản không nằm ở đây thôi. Đợi em tốt nghiệp xong, em sẽ dẫn anh về nhà chính. Đám người đó chỉ được cái hôi mồm, nếu anh không thích họ, sau này em sẽ không qua lại với họ nữa."
"Anh đừng gi/ận em nữa được không? Sau này em tuyệt đối sẽ không lừa dối anh nữa đâu."
Chuyện lừa gạt tày trời như vậy mà qua miệng hắn lại trở nên nhẹ bẫng.
Cứ làm như chỉ cần hắn hứa hẹn "sau này sẽ sống t.ử tế bên tôi", là tôi sẽ sung sướng phát đi/ên, quên sạch mọi chuyện không vui, rồi ngoan ngoãn dâng hiến cả cái cơ ngơi nhà họ Thẩm mà mình đã một tay chèo chống bấy lâu nay vậy.
Miệng thì hỏi "được không", nhưng thực chất hắn chưa từng nghĩ đến việc tôi sẽ từ chối.
Tôi nhìn Cố Từ đang chìm đắm trong những lời vẽ vời về viễn cảnh tương lai tươi đẹp, nhạt nhẽo đáp: "Không được."
"Tôi không muốn."
"Cố Từ, Thẩm Thanh Hòa tôi đây không phải là trạm thu m/ua rác thải."
Chương 540: Mười Vạn
Chương 15
Chương 13
Chương 8.
Chương 11
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook