Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Phong Linh Trấn
- Hòm Nữ
- Chương 10
Sáng hôm sau, tiếng thét k/inh h/oàng của bà nội vang lên.
Ông nội tôi đúng lúc mấy hôm nay không có ở nhà.
Cha tôi trói bà nội vào cái cột trước kia thường dùng để trói tôi.
Vẫn con d/ao lóc thịt ấy, ông lạnh lùng xẻo từng miếng thịt trên người bà nội.
Dù nửa năm chưa động d/ao, nhưng tay nghề vẫn điêu luyện như xưa.
Mẹ tôi bụng mang dạ chửa, đứng bên cạnh cầm chiếc đĩa hứng thịt.
"Đồ s/úc si/nh! Mày muốn gi*t mẹ mày à!"
"Mẹ à, mẹ đã lớn tuổi thế này rồi, sống được mấy năm nữa đâu? Chi bằng hiến thân cho con ki/ếm chút ít!"
Tiếng gào thét của bà nội lại vang lên đ/au đớn.
Trong làng vẫn lắm kẻ hiếu kỳ đến xem.
Thuở đầu làm ăn cũng khá, vừa mở hàng đã ki/ếm ngay bốn ngàn.
Cha tôi mặt mày hớn hở, hẹn lũ bạn bài lát nữa sẽ đi thử vận.
C/ắt đủ thịt, ông cầm đại lọ nước nào đó đổ lên vết thương của bà.
Khói trắng bốc lên xèo xèo, bà nội gào thét rồi ngất lịm.
"Này, đấy là giấm!"
Cha tôi gi/ật mình nhận ra nhầm lẫn.
Ông nhìn chai rư/ợu trên tay, không hiểu sao trong chai rư/ợu lại đổ ra dấm.
Vội đi đ/á/nh bài, ông bảo mẹ tôi tìm chai rư/ợu khác khử trùng.
Mẹ tôi bị bà nội hành hạ lâu năm, nhân cơ hội này trút gi/ận.
Bà nội vừa tỉnh, bị mẹ tôi đổ nguyên chai rư/ợu vào vết thương, đ/au đến mức hôn mê lần nữa.
Cha tôi đ/á/nh bài suốt đêm, sạch túi trở về.
Định tiếp tục xẻo thịt mẹ ki/ếm tiền, ai ngờ sáng sớm công an đã đến.
Không rõ là ai báo cảnh sát.
Xe tuần tra tới từ sớm tinh mơ.
Cha tôi hoảng hốt bất an.
Lúc sau trưởng làng đến, bảo giấu bà nội và chị hai vào đình làng.
Cả làng im lặng đồng lõa, cảnh sát điều tra không ra manh mối đành rút quân.
Khi cha tôi đòi đón bà nội và Nhị Nha về, mặt trưởng làng biến sắc:
"Lão Trịnh này, chuyện nối dõi tông đường là đại sự của làng. Nhà ông dùng th/ủ đo/ạn này ki/ếm tiền vốn đã không đúng. Lần sau mà cảnh sát quay lại, tôi sẽ không che chở nữa đâu."
Sau khi mặc cả qua lại, từ nay về sau mỗi lần thu tiền, trưởng làng một nửa, nhà tôi một nửa.
Khi ông nội tôi trở về, cha tôi chủ động chia nửa số tiền cho ông nội, thế là ông nội mặc nhiên đồng ý.
Từ đó, ti/ếng r/ên rỉ của bà nội vang lên không dứt.
Bởi trưởng làng nói, nhà nào gấp thì tự đến c/ắt thịt.
Trong làng lắm kẻ sốt ruột muốn có con trai, c/ắt xong thậm chí còn tiếc cả chai rư/ợu.
Người bà nội bắt đầu lở loét, mùi hôi thối bốc xa hàng chục mét.
Trước cha tôi còn mang cơm ngày hai bữa, giờ ba ngày mới đến một lần.
Chẳng bao lâu, bà nội thoi thóp chỉ còn hơi tàn.
Lúc này trong làng nhà nào cần con trai cũng đã có con trai, chẳng ai đoái hoài đến sống ch*t của bà nội nữa.
Đúng lúc cả làng tưởng bà nội sắp ch*t, nhà tôi lại xảy ra đại họa.
Khi trưởng làng chạy đến, cha tôi và ông nội đã tắt thở.
Trên người chằng chịt hàng chục nhát d/ao.
X/á/c bà nội nằm cạnh đó, đã cứng đờ.
Không rõ ai cởi trói cho bà nội, bà nội bò về nhà bằng tất cả sức lực cuối cùng.
Cầm con d/ao lóc thịt, bà nội c/ắt cổ hai cha con khi họ đang ngủ say.
Nhưng khi nhìn thấy bụng bầu của mẹ tôi, bà nội lại dừng tay, không gi*t nữa.
Có lẽ nghĩ đến đứa cháu đích tôn trong bụng.
Nhưng khi mẹ tôi tỉnh dậy, thấy cảnh tượng đẫm m/áu trong phòng, suýt nữa phát đi/ên.
Bụng bầu đ/au quặn thắt.
Chuyển dạ rồi.
Bà đỡ trong làng hớt hải chạy đến.
Bụng mẹ tôi đột nhiên phình to gấp đôi, có vật gì đó cựa quậy dữ dội bên trong.
Bà mụ dùng hết sức ấn xuống bụng, mẹ tôi gào thét đ/au đớn.
Tiếng rú rít kéo dài suốt ngày đêm, bụng bầu lại teo dần.
Cuối cùng, bụng mẹ tôi n/ổ tung, một đứa bé toàn thân tím ngắt bò ra ngoài.
Bà đỡ hét thất thanh, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Trưởng làng nghe tin chạy đến thì đứa bé đã biến mất.
Chị hai tôi cũng mất tích.
Cả làng lục soát khắp nơi không thấy.
Hôm sau, bà đỡ ch*t thảm trong nhà.
Toàn thân khô kiệt m/áu, trên cổ in hằn vết răng nanh sắc nhọn.
Cả làng sợ khiếp vía.
Đúng lúc ấy, vợ Vương Nhị cũng lên cơn đ/au đẻ.
Chương 9.
Chương 16
Chương 8
7
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook