Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
"Ảnh thờ chọn xong chưa? Lấy ảnh đen trắng hay ảnh màu?" Tôi ngậm điếu th/uốc, ngón tay gõ lạch cạch trên máy tính, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, "Cá nhân tôi khuyên cậu nên dùng ảnh đen trắng, nhìn cho trang trọng."
Tô Kiến Tinh ngồi đối diện, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đẹp đẽ ấy chẳng chút thần sắc, cứ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào một hình nhân giấy trên bàn tôi, "Lấy ảnh màu đi. Tôi muốn họ nhớ kỹ dáng vẻ lúc tôi còn sống."
Tôi khẩy một cái, gạt tàn t.h.u.ố.c vào chiếc bát sứ trên bàn, "Được, cậu chi tiền, cậu quyết định."
"Thế hũ tro cốt lấy chất liệu gì? Gỗ mun đen thì đắt, nhưng nhìn đẳng cấp. Nếu cậu kẹt tiền thì gỗ thông cũng được, bảo vệ môi trường."
Tô Kiến Tinh đến chớp mắt cũng chẳng thèm, "Lấy loại đắt nhất."
"..."
Sợ cậu chàng còn trẻ, chưa nếm trải sự đời, không biết vật giá xã hội bây giờ đắt đỏ thế nào. Tôi đẩy bảng giá qua, mới hỏi tiếp: "Thế... câu đối trên trướng tang viết gì? 'Anh niên sớm rụng, trời đố tài hoa'? Hay là 'Âm dung uyển tại, tiếu mạo vĩnh tồn'?"
Tô Kiến Tinh liếc qua bảng giá, sắc mặt không đổi, lắc đầu, "Đều không cần."
Sau đó cậu ấy cầm bút, viết xuống giấy mười chữ: [Sở ái cách sơn hải, sơn hải giai khả bình.] (Người mình yêu cách trở núi sông, núi sông ấy đều có thể san bằng).
Mí mắt tôi gi/ật liên hồi, "Tôi nói này người anh em, cậu là vì thất tình nên chạy đến chỗ tôi tìm đường c.h.ế.t đấy à?"
"Không phải." Cậu ấy đẩy tờ giấy lại phía tôi, ánh mắt kiên định, "Cứ viết thế này đi."
Được thôi, khách hàng là Thượng đế, cho dù là một vị "Thượng đế" còn đang hít thở.
Tôi cầm thước dây, đang định đo kích cỡ để may đồ khâm liệm cho cậu ấy. Kết quả, thước dây vừa chạm vào vai, cánh cửa kính đầy vết sương gió của tiệm tôi đã vang lên một tiếng "rầm", bị ai đó từ bên ngoài đạp văng nát vụn!
"Cảnh sát đây! Không được cử động! Giơ tay lên!"
Bảy, tám cảnh sát ập vào, nòng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng vào tôi. Điếu t.h.u.ố.c đang ngậm trong miệng tôi rớt cái bịch vì hoảng h/ồn.
"Đồng chí, hiểu lầm, hiểu lầm lớn rồi!" Tôi vội vàng giơ cao hai tay.
Một nữ cảnh sát bước tới, cầm lấy tờ câu đối Tô Kiến Tinh vừa viết, lại nhìn qua một lượt đủ loại đồ khâm liệm, vòng hoa bày xung quanh, mặt mũi xanh mét, "Mưu sát có kế hoạch mà còn bày đặt làm lễ nghi long trọng thế à? Nhóc con, cậu cũng ngông cuồ/ng quá nhỉ?"
Tôi thề, tôi còn oan hơn cả Đậu Nga!
Tôi chỉ tay về phía Tô Kiến Tinh đang ngồi trên sô pha: "Không phải, các cán bộ hỏi cậu ta đi! Là tự cậu ta muốn làm mà!"
Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về phía chàng trai trẻ dáng vẻ bệ/nh tật kia.
Tô Kiến Tinh chậm rãi đứng dậy, nở một nụ cười yếu ớt với cảnh sát, "Các anh cảnh sát, đừng trách anh ấy. Là tôi c/ầu x/in anh ấy đấy."
Cậu ấy khẽ khụ khụ hai tiếng, còn đưa tay ôm ng/ực, "Tôi sắp c.h.ế.t rồi, muốn tự chuẩn bị hậu sự cho mình trước, chuyện này... không được sao?"
Được.
Được cái con khỉ ấy mà được!
Nhìn cái bộ dạng cậu ấy đang diễn kia kìa, có chỗ nào giống như là tự nguyện không hả?!
2.
Tôi, Phương Dã, ba mươi tuổi, chưa mảnh tình vắt vai, nghề nghiệp là trang điểm, mặc đồ tiễn người quá cố lên đường. Dân gian hay gọi là thợ khâm liệm.
Nhưng cái nghề này đến đời tôi thì càng lúc càng khó sống. Thời buổi giờ người ta chuộng hỏa táng, cái lối mai táng linh đình xưa cũ chẳng còn mấy ai theo. Tiệm lại mở trong cái ngõ hẻm hẻo lánh nhất khu phố cổ, cả năm chẳng tiếp được mấy đơn hàng, sắp đóng cửa đến nơi. Thế nên hôm đó khi Tô Kiến Tinh đẩy cửa bước vào, tôi cứ ngỡ Thần Tài bị m/ù mới đi nhầm cửa.
Hơn nữa, một người sống sờ sờ lại muốn tổ chức tang lễ cho mình. Đúng là chuyện lạ hiếm thấy.
Lúc đầu, tôi cứ tưởng là vị thiếu gia nhà giàu nào ăn no rảnh mỡ, hoặc là nghệ sĩ đang làm cái "nghệ thuật hành vi" gì đó nên đã thẳng thừng từ chối. Cho đến khi xấp tiền đỏ chói "bạch" một tiếng đ/ập xuống bàn tôi, vẫn còn vương hơi ấm. Tôi thừa nhận, tôi rung động rồi. Tôi chẳng có khí tiết gì cao siêu, chỉ là sống rất thật thà với tiền bạc.
Thế là hai bên chốt kèo ngay lập tức. Cậu ấy đưa yêu cầu, tôi thực hiện. Từ chọn đất nghĩa trang đến chọn đồ khâm liệm, rồi đặt vòng hoa, không bỏ sót chi tiết nào. Tôi làm nghề mười năm, chưa từng thấy vị "khách hàng" nào phối hợp đến thế.
"Bộ này nhìn có vẻ khí chất đấy." Tô Kiến Tinh chỉ vào một bộ Đường trang* màu đen. (*Đường trang là sự kết hợp giữa áo khoác Mã Quái của thời nhà Thanh và các yếu tố phương Tây. Đặc điểm nhận dạng: Cổ áo: Cổ đứng, ôm sát cổ. Cúc áo: Dùng cúc thắt bằng dây vải (bàn khấu) thay vì cúc nhựa hay cúc bấm hiện đại. Đây là điểm đặc trưng nhất tạo nên vẻ cổ điển. Họa tiết: Thường thêu các chữ như "Phúc", "Thọ" hoặc hình rồng phượng, hoa văn mây khói (tường vân).
Tôi ngắm nghía thân hình g/ầy gò của cậu ấy, tặc lưỡi: "Cậu em này, với dáng người của cậu thì mặc bao tải cũng đẹp. Nhưng cậu chắc chắn lấy bộ này chứ? Chất liệu lụa thật đấy, đắt xắt ra miếng."
"Lấy bộ này." Không một chút do dự.
Tôi nhìn gương mặt trắng bệch và đôi mắt chẳng chút sức sống của cậu ấy, trong lòng bỗng thấy hơi khó chịu, "Tôi nói này, rốt cuộc cậu mưu cầu cái gì? Tuổi còn trẻ, trông cũng bảnh bao, làm gì chẳng được mà cứ nhất quyết đòi c.h.ế.t?"
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 23: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook