Theo đuổi hoa hồng

Theo đuổi hoa hồng

Chương 6

15/01/2026 10:11

Đoàn làm chương trình còn có chút lương tâm, nhiệm vụ ki/ếm thức ăn không khó lắm, chẳng mấy chốc đã hoàn thành.

Có lẽ do mang th/ai lại vận động nhiều nên lúc này tôi đói cồn cào.

Nhận được đồ ăn, tôi liền ngồi vào một góc bắt đầu ăn uống.

Một mùi nước hoa nồng nặc tỏa ra từ phía bên cạnh, Vân Nùng Nguyệt ngồi xuống cạnh tôi.

"Tiêu Tiêu." Cô ta gọi tôi.

Tôi không nhịn được hắt xì một cái.

Vân Nùng Nguyệt: "..."

"Có việc gì không?" Tôi dịch sang bên một chút, kéo dãn khoảng cách giữa mình và Vân Nùng Nguyệt.

Mùi này quá nặng, không chịu nổi.

Vân Nùng Nguyệt liếc nhìn vào phần ng/ực áo của tôi.

Thấy micro của tôi đã tắt, cô ta mới yên tâm nói: "Tiêu Tiêu có biết gia thế đằng sau Tô Dật thế nào không?"

Tôi: "?"

"Anh ta là nhị thiếu gia của tập đoàn Tô thị Đế Đô." Vân Nùng Nguyệt thản nhiên nói, "Tập đoàn Tô thị ngươi nên biết chứ, tập đoàn hàng đầu Đế Đô."

"Ừ." Tôi không hiểu Vân Nùng Nguyệt tìm tôi nói chuyện này để làm gì, ngây thơ gật đầu.

"Tô Dật và Mục Xuyên, bất luận là ai trong hai người họ, ngươi đều không xứng. Khôn h/ồn thì sau này tránh xa bọn họ ra."

Tôi: "...???"

Tôi bật cười vì lời của Vân Nùng Nguyệt.

Chị bạn này đúng là thú vị thật!

"Tôi hy vọng ngươi biết điều." Vân Nùng Nguyệt nói xong liền đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Đồ ng/u.

Tôi đảo mắt một cái, không thèm để ý tới cô ta, tiếp tục gặm cái đùi gà trong tay.

Đêm buông xuống, một phòng đã dành cho Tô Dật, vậy tối nay tôi phải ngủ chung với Mục Xuyên.

Đoàn làm chương trình sẽ thu điện thoại, nhưng mỗi ngày vẫn cho dùng một tiếng.

Tôi vệ sinh cá nhân xong liền lên giường nằm, bắt đầu dùng Baidu tra những điều cần lưu ý khi mang th/ai.

"Em đang xem gì thế?"

Đúng lúc tôi đang chăm chú xem thì một giọng nói vang lên từ phía trên đầu.

Tôi gi/ật b/ắn người, vội vàng tắt màn hình điện thoại.

"Anh hù em một phen, đi đứng không có một chút tiếng động gì sao?"

Tôi vỗ vỗ ng/ực mình.

Việc tôi mang th/ai, tạm thời tôi chưa muốn nói với Mục Xuyên.

Mục Xuyên không biết lấy đâu ra một ly sữa, đưa tới trước mặt tôi: "Uống sữa đi."

"Cái này ở đâu ra thế?"

Tối nay tuy ăn khá nhiều nhưng giờ tôi vẫn thấy đói.

Nghĩ tới em bé trong bụng, tôi nhận lấy ly sữa.

Mục Xuyên đợi tôi uống xong lại đưa thêm một tờ giấy ăn: "Dân làng cho."

Tôi gật đầu, trước khi ngủ đi đ/á/nh răng.

Nằm trên giường, camera trong phòng đã bị Mục Xuyên che lại.

Vốn dĩ tôi đã hơi buồn ngủ, nhưng khi Mục Xuyên nằm xuống bên cạnh, tôi bỗng hết cả buồn ngủ.

Trong đầu tôi hiện lên những chuyện xảy ra hôm nay.

Vân Nùng Nguyệt nhiều lần muốn tiếp cận Mục Xuyên, nhưng tôi thấy anh ta hoàn toàn không để ý.

Chuyện gì thế nhỉ?

Chẳng phải Vân Nùng Nguyệt là bạch nguyệt quang của Mục Xuyên sao?

Rõ ràng hôm đó, Mục Xuyên nói ra ngoài công tác, kết quả là ra sân bay đón Vân Nùng Nguyệt.

Lẽ nào vì tôi ở đây nên Mục Xuyên ngại ngùng?

Cũng có thể.

Tôi bỗng cười lạnh một tiếng.

Dù Mục Xuyên không nghĩ tới tôi, cũng phải cân nhắc tới sự hợp tác giữa hai gia tộc.

"Nửa đêm cười lạnh cái gì thế?"

Giọng Mục Xuyên đột nhiên vang lên trong đêm tối.

"Anh lo hộ tôi à?"

Tôi quay người ngoảnh lưng lại, nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

Danh sách chương

5 chương
15/01/2026 10:11
0
15/01/2026 10:11
0
15/01/2026 10:11
0
15/01/2026 10:11
0
15/01/2026 10:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu