Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi tôi đến nơi, Yến Triệu đã được đưa vào bệ/nh viện.
Tôi lại quay đầu chạy đến bệ/nh viện.
Vừa bước vào, mọi thứ xung quanh bỗng đổi khác.
Trước mặt tôi hiện ra hành lang dài dằng dặc, nhìn không thấy điểm cuối.
Hai tay khoanh sau lưng, tôi chậm rãi tiến về phía trước.
Con đường này như kéo dài vô tận, chẳng biết bao giờ mới hết.
Cứ thế, tôi đi hơn mười phút.
Vỗ vỗ bụng, cảm giác no nê đã tiêu tan gần hết.
Đến lúc làm việc chính rồi.
Nên nhẹ nhàng hay nhanh gọn lẹ đây?
Chưa kịp nghĩ ra kết quả.
Đằng sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân "lộp cộp".
Mùi th/uốc sát trùng lẫn thịt thối bốc thẳng lên mũi, suýt nữa tôi đã nôn ọe.
Để xem thứ gì dám ra đây làm phiền tôi!
Tôi quay phắt người lại.
Phát hiện phía sau không biết từ lúc nào đã xuất hiện một căn phòng.
Tấm biển trên cửa ghi ba chữ: Phòng phẫu thuật.
Ánh đèn vàng lục nhấp nháy, nhìn thôi đã thấy m/a mị.
Một y tá mặc đồng phục màu hồng bước ra từ bên trong.
Chính x/á/c hơn là đang tiến thẳng về phía tôi.
Trên đồ y tá lấm lem m/áu đen, tay cầm chiếc kéo lớn chặn cửa.
Tôi không khỏi tưởng tượng cảnh chiếc kéo này x/ẻ đôi người mình...
Toàn thân nổi da gà.
Tôi chạy nhanh như bay.
Lộp cộp…
Thứ đằng sau đuổi theo sát nút.
Khoảng cách dần được thu hẹp, mùi tử khí gần như áp sát sau lưng.
Kết thúc thôi!
Môi tôi nhếch lên, tay rút từ túi ra một vật gì đó, quay người nhanh như chớp dán "Pặc" vào ngay giữa trán nữ y tá.
Nữ y tá giơ kéo lên, đang định c/ắt đầu tôi thì đột nhiên đứng cứng ngắc tại chỗ.
Tôi trề môi làm mặt x/ấu với nó, rồi khẽ búng tay.
Không gian xung quanh vỡ vụn như gương.
Tôi trở lại bệ/nh viện nhộn nhịp người qua lại.
"Chị xinh đẹp ơi, cái này có phải của chị không?" Cậu bé dễ thương ôm con thỏ móc khóa, ngước lên nhìn tôi cười hỏi.
Không đưa tay đón lấy, tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "Xem em khen chị xinh, chị không làm khó em. Nhưng nếu em tự ngắt đầu mình ra, chị sẽ đ/á như đ/á bóng đấy, lúc đó tìm không lại thì đừng trách chị!"
Mặt cậu bé biến sắc, nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi rồi quay đầu chạy mất dép.
Nhìn bóng lưng cậu ta, tôi khẽ mỉm cười.
Rút từ túi ra một xấp phù dẫn lôi.
Hôm nay tôi có thể tha hồ nghịch ngợm mà không lo bị sư phụ m/ắng nữa!
Đúng lúc này, đám "người" xung quanh bỗng biến sắc.
Hùa nhau xông tới.
Tôi phẩy tay nhẹ, "bùm bùm" một mảng lớn “người” bị n/ổ tung.
Lũ q/uỷ giả dạng người gào thét k/inh h/oàng, hoảng lo/ạn chạy toán lo/ạn.
"Đừng chạy vội!" Tôi chưa chơi đã mà!
Tôi hưng phấn đuổi theo chúng.
Mấy con q/uỷ già còn sót lại nức nở van xin tôi rời đi, tôi đành miễn cưỡng nghe theo.
Chúng còn tận tình dẫn tôi đến cửa phòng Yến Triệu.
Đẩy cửa bước vào, Yến Triệu nhìn thấy tôi như gặp được cốt nhục thân sinh.
"Đại sư c/ứu tôi!"
Vỗ vai an ủi đôi câu, tôi hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
Anh ta r/un r/ẩy như vẫn còn hãi hùng: "Mọi chuyện bắt đầu từ một tuần trước...Đoàn làm phim của chúng tôi mượn một biệt thự để quay hình. Biệt thự ba tầng, chủ nhà dặn đừng lên tầng trên cùng, chúng tôi cũng tuân thủ. Nhưng có một ngày, nữ diễn viên phụ đột nhiên biến mất. Chúng tôi tìm khắp nơi không thấy, cũng không ai thấy cô ấy ra ngoài, mọi người định lên tầng kiểm tra. Kết quả phát hiện cô ấy bất tỉnh nằm trong phòng ở tầng ba. Tỉnh dậy cô ấy không nhớ gì. Nhưng hôm sau lại mất tích lần nữa, cuối cùng người ta tìm thấy... ở căn phòng tầng ba..."
Nói đến đây, anh ta như chợt nhớ ra điều gì kinh khủng, toàn thân run bần bật.
"Chúng tôi tìm thấy da của cô ấy trong tủ quần áo! Là một tấm da l/ột từ đầu đến chân, nguyên vẹn hoàn toàn! Chúng tôi báo cảnh sát, họ phong tỏa hiện trường ngay lập tức, tấm da cũng bị mang đi. Nhưng sáng nay tôi lại thấy nó nằm trong tủ quần áo nhà mình! Nó như còn sống, cố hết sức chui vào người tôi, muốn chiếm lấy thân thể này..."
Anh ta đưa cho tôi xem bùa hộ mệnh trước đây tôi đưa cho anh ta, giờ nó đã chuyển sang màu đen.
Tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta: "Tấm da người đó đã theo anh ra ngoài."
Chương 11
6
7
Chương 20
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook