10.

Mấy ngày sau, Cố Ngôn đột nhiên trở nên thần thần bí bí.

Đầu tiên là lén lút vào nhà vệ sinh nói chuyện điện thoại, khi bị tôi bắt gặp thì lấp liếm bảo là đi vệ sinh xem điện thoại cho đỡ chán, sau đó là nhắn tin cho ai đó nhưng luôn trành mặt tôi.

Anh ấy giống như là làm việc gì đó trái với lương tâm, mỗi lần đều lén lén lút lút nhưng lại hành động lại rất khoa trương, đến đứa trẻ còn nhận ra anh ấy có vấn đề, vậy mà anh ấy vẫn cho rằng mình giấu giếm rất tài.

Tôi vờ như không biết, cho đến một đêm tôi không ngủ được, anh ấy lại lọ mọ quàng sợi dây vào cổ tôi, lúc ấy nội tâm tôi đùng một cái, kiến thức hai mươi năm cày phim trinh thám của tôi đột nhiên được vận dụng, chỉ có thể là “Gi//ết vợ ng/ụy t/ạo ch/ứng c/ứ, l/ừa t/iền bảo hiểm”.

Nhưng mà rất nhanh sau đó sợi dây lại xuất hiện trên cổ tay và ngón tay của tôi.

Tôi thở hắt một hơi, chậm rãi mở mắt ra, Cố Ngôn không ngờ tôi lại tỉnh, hoảng hốt rút tay về, sau đó nhắm mắt lại giả vờ mộng du, tên đ/iên này thật sự coi thường IQ của tôi mà.

Sáng sớm hôm sau, tôi vừa mở mắt là đã nghe Cố Ngôn ở phòng khách vừa ăn bánh mì vừa gọi video, anh ấy chưa biết tôi đã thức nên đắc ý nói: “Khuya hôm qua vợ anh tỉnh lại, nhưng may mà anh thông minh, nhanh chóng giả vờ bị mộng du, khẳng định là cô ấy chưa biết gì.”

Trong video, đầu tiên là một giọng nam vang lên: "Anh Ngôn, sao em cứ cảm thấy có chút kỳ quái ?"

Lập tức một giọng nữ kinh hãi nói: "Có khi nào chị dâu sẽ cho rằng anh muốn gi/ết chị ấy không?"

Đây chắc là hai quân sư của Cố Ngôn.

"Bộp" một tiếng, miếng bánh mì rớt từ môn Cố Ngôn xuống đất.

Nếu tôi mà ở đó chắc sẽ được chiêm ngưỡng vẻ mặt đặc sắc lúc đó của Cố Ngôn.

Anh nuốt khan rồi chậm chạp cất tiếng: "Khó trách ánh mặt vợ anh nhìn anh tối hôm qua có chút quái."

Hai quân sư : "..."

"Anh Ngôn, thẳng thắn được khoan hồng, em khuyên anh không nên làm cái gì có tính bất ngờ, anh…. thật sự không thích hợp."

Cố Ngôn không còn tâm trạng ăn sáng nữa, nhồm nhoàm nhanh cái bánh mì rồi anh vội vàng xỏ giày, chân nọ đ/á chân kia nói: "Đợi anh, anh đến công ty rồi bàn bạc lại."

Tôi không biết họ bàn bạc cụ thể cái gì nhưng Cố Ngôn rất nhanh đã xin phép về sớm và mời tôi đi ăn.

Anh ho khan một tiếng, ngồi xuống cạnh tôi và nói: "Vợ ơi, hình như từ lúc cưới nhau đến giờ chúng ta chưa từng ra ngoài ăn uống hẹn hò lần nào."

"Hai năm mới gặp nhau một lần làm sao mà hẹn hò ăn uống được, thêm nữa em thấy ở nhà cũng rất tốt mà, yên tĩnh, riêng tư, không khói bụi, không kẹt xe." Tôi cố ý không nói theo ý anh ấy muốn.

Anh ấy tiếp tục nỗ lực: "Hôm nay là ngày 14 tháng 2."

"Là ngày gì vậy ?"

"Ngày lễ tình nhân."

Tôi giả vờ nghiêm túc: “Người Trung Quốc không ăn lễ như nước ngoài, anh có phải người Trung Quốc không ?”

Cố Ngôn sững sờ, lắp bắp nói: "Phải, nhưng mà ...."

Anh xụi lơ ngồi xuống sofa, thở dài chán nản.

Cuối cùng tôi không nhịn được cười rộ lên, anh ấy lập tức hiểu tôi đang nói đùa, a/i o/án kêu gào: “Em cố ý trêu anh, bắt đền em làm buồn từ nãy đến giờ.”

Danh sách chương

5 chương
04/12/2023 17:37
0
04/12/2023 17:36
0
03/12/2023 19:51
0
03/12/2023 19:51
0
02/12/2023 11:22
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận