Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong hàng loạt tin nhắn một chiều chỉ có màu xanh của người gửi, xen kẽ là không ít những khung chuyển khoản màu cam với con số lớn. Từ lễ Tết truyền thống, ngày lễ dương lịch đến các ngày kỷ niệm hiện đại, thậm chí cả 24 tiết khí cũng không sót ngày nào. Cứ hễ đến dịp là anh ta lại chuyển khoản như lập trình, mỗi dịp không dưới ba lần. Mỗi lần đều trên năm chữ số, lại còn chu đáo ghi chú: Tự nguyện tặng.
Bên kia đều nhận ngay trong vòng một nốt nhạc. Nhưng tuyệt nhiên chỉ bấm nhận tiền, tuyệt đối không trả lời một chữ. Nhìn qua là biết, Thẩm Húc chính là ch.ó l.i.ế.m (kẻ lụy tình m/ù quá/ng) cấp độ cuối.
Cả tôi lẫn cư dân mạng đều muốn "n/ổ mắt" vì gh/en tỵ: [Nguyên liệu cho giấc mơ đêm nay đây rồi.]
[Ông trời thật bất công, cùng là người mà tôi chỉ có đại n/ão với tiểu n/ão, còn anh ta lại có thêm cả ‘n/ão yêu đương’.]
[Trời ơi ngài ơi! Ngài gặp phải l.ừ.a đ.ả.o chuyên nghiệp rồi.]
[Đối phương thậm chí còn lười chẳng buồn lấy lệ với Ngài nữa kìa.]
[Hồi trước bảo tải app chống l.ừ.a đ.ả.o thì không nghe, giờ thì hay rồi…]
[Giải tán đi anh em, đừng cười nhạo một kẻ si tình đáng thương nữa.]
[Công đức hôm nay bay sạch rồi, tuy không nên nhưng tôi vẫn buồn cười quá.]
[Mấy người chỉ biết cười, chỉ có tôi là xót xa cho anh ấy. Thái t.ử gia ơi, anh xem tin nhắn riêng của em đi, anh thích kiểu này em cũng diễn được~!]
3.
Giữa những lời trêu chọc của cư dân mạng, tôi nhìn gương mặt Thẩm Húc đang dần sụp đổ, khẽ thở dài. Giọng tôi bình thản nhưng lời nói ra lại mang theo sự tà/n nh/ẫn không thể che giấu: "Nếu bát tự anh đưa không sai, thì đối phương... thực sự đã mất từ bốn năm trước rồi. Hơn nữa..." Nhìn biểu cảm đ/au đớn của Thẩm Húc, tôi bỗng khựng lại, không biết có nên nói tiếp hay không.
Thẩm Húc lại tỏ ra cố chấp lạ thường: "Bát tự này không thể sai được! Cô ấy là bạn học thời cấp Ba của tôi, chúng tôi đã hẹn ước sau khi thi Đại học xong sẽ ở bên nhau. Chính tôi là người lỗi hẹn trước, bị ba mẹ tống ra nước ngoài ngay trước kỳ thi. Cô ấy chỉ đang gi/ận dỗi nên mới không thèm để ý đến tôi thôi. Nhưng cô ấy vẫn nhận tiền lì xì tôi gửi, chứng tỏ trong lòng cô ấy vẫn còn có tôi mà!" Anh ta vội vã tìm đủ lý do để chứng minh người ấy còn sống, nhưng càng nói giọng càng yếu dần.
Có lẽ chính anh ta cũng hiểu rõ, mình không thể tự lừa dối thêm được nữa. Đôi mắt anh ta ngấn lệ, đ/au đớn hỏi tôi: "Đại sư, cô ấy thực sự đã c.h.ế.t rồi sao?"
Tôi khẽ gật đầu.
Người thông minh như anh ta, lập tức nghẹn ngào hỏi tiếp: "Lúc mất... cô ấy có đ/au đớn lắm không?"
Tôi lại gật đầu thêm một lần nữa.
Cảm xúc kìm nén bấy lâu của Thẩm Húc hoàn toàn vỡ vụn, anh ta gục xuống khóc rống lên như một đứa trẻ. Dù đã quen với việc chứng kiến sinh t.ử, tôi vẫn không kìm được lòng mà thương cảm cho anh ta. Đồng thời, tôi cũng thầm oán trách cái vận mệnh hút án mạng của mình. Người ta đi tìm người tình trong mộng, còn tôi thì đi gom KPI cho Đồn Cảnh sát.
Thẩm Húc vẫn đang khóc, tôi không nỡ c/ắt ngang. Chỉ có thể âm thầm móc điện thoại dưới gầm bàn, nhắn tin cho Khương Hiểu Thiến: “Chị em ơi, có việc rồi đây~!”
Cư dân mạng lúc này cũng không còn đùa cợt á/c ý nữa, khắp màn hình đều là lời an ủi. Thế nhưng, tin nhắn của tôi còn chưa kịp gõ xong, Thẩm Húc vừa nãy còn khóc lóc t.h.ả.m thiết bỗng đột ngột im bặt. Anh ta quẹt ngang nước mắt, như hạ quyết tâm cực lớn mà gào lên: "Đại sư Phát Tài! Cho dù có là gặp q/uỷ, tôi vẫn muốn được thấy cô ấy một lần! Xin cô hãy giúp cho!"
Rốt cuộc là anh ta đang hưng phấn cái quái gì thế?
Tiếng gào lạc cả giọng của anh ta làm tôi - kẻ đang hoàn toàn không có sự chuẩn bị tâm lý, gi/ật nảy mình, điện thoại rơi bộp xuống đất.
Mất mặt quá đi mất...
Tôi cũng chẳng buồn cúi xuống nhặt điện thoại, trong đầu lúc này chỉ muốn tống tiễn cái cậu thanh niên trung nhị (ảo tưởng sức mạnh) này đi cho rảnh n/ợ.
4.
Tôi không phí lời thêm nữa, động tác nhanh nhẹn rút ra một lá bùa vàng, dùng Chu Sa viết lên bát tự và họ tên mà Thẩm Húc cung cấp. Một tay tôi lắc nhẹ lá cờ chiêu h/ồn mini, tay kia kết ấn, miệng lầm rầm khẩu quyết: "Thiên môn động, Địa môn khai, Thái Thượng sắc lệnh, triệu nhữ vo/ng h/ồn, lai tập ngô môn, cấp cấp như luật lệnh!" Dứt lời, lá bùa vàng bốc ch/áy, ngọn lửa xanh mờ ảo lập tức nuốt chửng tờ giấy. Khi tro tàn rơi xuống, một làn khói trắng từ từ bốc lên, tụ lại thành một quầng sương m/ù giữa không trung.
Thẩm Húc và cư dân mạng qua màn hình đều nín thở, dán c.h.ặ.t mắt vào cảnh tượng này. Thẩm Húc thậm chí còn căng thẳng đến mức không dám thở mạnh...
Và rồi...
Chẳng còn cái "rồi" nào nữa cả.
Quầng sương m/ù duy trì giữa không trung được ba phút, cuối cùng không chịu nổi nữa mà tan biến sạch sành sanh.
5.
Tôi chớp chớp mắt, cảm thấy tình huống đột phát này cực kỳ khó xử. Nhưng cuối cùng vẫn phải mặt dày lên tiếng: "Thái t.ử gia này... đối phương từ chối gặp anh rồi."
Thẩm Húc vừa nãy nín thở đến mức mặt đỏ tía tai, suýt thì tự làm mình ngạt c.h.ế.t. Nghe tôi nói xong, anh ta kinh ngạc đến mức hít mạnh một hơi. Kết quả là bị không khí "tấn công", sặc đến mức ho trời sụp đất: "Khụ khụ khụ khụ..."
Anh ta ho không ngừng lại được, nhưng vẫn kiên cường muốn nói: "Khụ... tại... khụ khụ... tại sao... khụ khụ... không đến?"
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook