SERIES PHÙ THẾ TRU YÊU LỤC

SERIES PHÙ THẾ TRU YÊU LỤC

Phù Thế Tru Yêu Lục 8 - Sư Phụ Bất Ngờ Xuất Hiện Tại Tiêu Kim Quật - Chap 1

13/04/2026 11:33

1.

“Hahaha, xem ra Ly H/ồn Hương này có tác dụng với các ngươi rồi!”

Một gã đàn ông trong bộ đồ thị vệ bước ra từ đám đông, cười đi/ên dại. “Dịch Kh/inh Trần, ngươi thấy chưa, đệ tử đắc ý nhất của ngươi cũng chẳng phải bại dưới tay ta sao? Hahaha!”

“Thế Ngữ sư... sư bá...” Tôi gắng gượng ngồi dậy, không dám tin nhìn kẻ trước mặt. “Ông... còn sống?”

“Đương nhiên rồi! Các ngươi còn chưa c.h.ế.t thì sao ta có thể c.h.ế.t được?” Từ Thế Ngữ, ánh mắt đi/ên cuồ/ng, “Sư phụ các ngươi tự cho mình là siêu phàm, cấm dùng th/uốc để tăng tu vi, kết quả lại trọng thương mà ch*t. Hôm nay, đệ tử của hắn ta cũng sẽ có kết cục tương tự!”

“Ông dùng người và yêu tinh để làm vật thí nghiệm, tà/n nh/ẫn và coi thường mạng sống. Điều đó đi ngược lại Thiên Đạo, nên sư phụ mới đuổi ông ra khỏi sư môn.” Tôi lén giấu tay dưới áo, nhẹ nhàng cứa rá/ch ngón giữa, rồi đưa vào túi Càn Khôn: “Sư phụ niệm tình sư huynh đệ, đã tha c.h.ế.t cho ông. Quả là quá nhân từ.”

“C/âm miệng!” Từ Thế Ngữ nổi gi/ận, cầm một ống kim tiêm tiến về phía tôi, gằn giọng: “Hôm nay, ta sẽ cho ngươi nếm thử sự lợi hại của thứ này!” Ông ta giơ tay, chĩa vào cổ tôi.

Một luồng sáng xanh biếc chói lòa bùng n/ổ từ người tôi. Một con cự long màu băng lam lao ra, há miệng vồ lấy Từ Thế Ngữ.

“Càn Lam Ứng Long!” Từ Thế Ngữ h/oảng s/ợ lùi liên tiếp, vội triệu hồi pháp khí chắn trước người.

“Lam Lam, tiến lên!” Tôi khẽ nhíu môi, huýt sáo, thúc giục Ứng Long tấn công.

Càn Lam Ứng Long là một yêu thú tôi đã hàng phục cách đây năm trăm năm. Bản lĩnh cao cường, tính tình nóng nảy, năm xưa tôi phải tốn rất nhiều công sức mới thu phục được nó. Từ đó, mỗi khi hàng yêu diệt m/a, nó lại được dịp phô diễn tài năng.

Mấy trăm năm gần đây, tu vi của tôi tăng tiến, ít có yêu m/a nào đáng để nó xuất hiện, nên nó cũng nhàn rỗi một thời gian dài. Giờ đây, trong lúc nguy nan, nó được triệu hồi, gân cốt giãn ra, không ngừng tấn công Từ Thế Ngữ.

Từ Thế Ngữ liên tục thất thế, lui bước. Mặc dù là sư bá của tôi, nhưng ông ta chỉ chú trọng luyện chế đan dược, những bản lĩnh khác tầm thường đến mức sau này Lạc Phi còn có thể đ/á/nh bại ông ta. Chắc hẳn những chuyện này đã khiến ông ta ôm h/ận trong lòng.

Ngọn lửa băng lam từ miệng Ứng Long phun ra đã làm tan chảy pháp khí của Thế Ngữ. Nó há to miệng, lao tới.

Gã đàn ông áo đen đứng cạnh, nãy giờ chỉ im lặng quan sát, bỗng ra tay. Hắn biến ra một thanh cự ki/ếm đen tuyền, vung ngang một cái. Cơn cuồ/ng phong mạnh mẽ thổi bay Ứng Long sang một bên. Từ Thế Ngữ nhân cơ hội này, chạy về phía sau Vệ Tử.

“Thanh ki/ếm này!” Trong lòng tôi chấn động mạnh, tôi gằn giọng hỏi, “Sao ngươi lại có nó? Ngươi lấy từ đâu ra!”

Gã đàn ông áo đen khẽ cười: “Lâm Trưởng lão đã chấp nhận yêu cầu của ta, đương nhiên ta sẽ không giấu giếm.”

“Yêu cầu...”

“Đừng chấp nhận hắn ta...” Lạc Phi chống tay ngồi dậy, cơ thể bắt đầu phát ra ánh sáng vàng kim. Đôi đồng tử vàng rực nhuộm một màu đỏ m/áu: “Sư tỷ, đừng để bị lừa, sư phụ... đã c.h.ế.t từ lâu rồi.”

“Sư phụ... c.h.ế.t rồi...” Tôi ngơ ngác quay đầu, nhìn thấy ánh sáng vàng kim trên người Lạc Phi càng lúc càng rực rỡ: “Cậu... cậu làm gì vậy! Cậu không muốn sống nữa à?! Th/iêu đ/ốt nội đan để cưỡ/ng ch/ế tăng tu vi, cậu sẽ c.h.ế.t đấy!”

Lạc Phi hoàn toàn không nghe lời tôi, ánh sáng trên người cậu ấy càng lúc càng chói lòa.

Vệ Tử đứng cạnh sốt ruột, lớn tiếng hô: “Chủ nhân, ngài còn chờ gì nữa! Gi*t c.h.ế.t Lâm Thanh Tuyết, sẽ không còn ai cản trở kế hoạch của ngài nữa!”

Từ Thế Ngữ cũng theo đó gào lên: “Đúng vậy, chủ nhân! Mau g.i.ế.c cô ta đi!”

“Ngươi muốn g.i.ế.c ai!” Một cây trường tiên từ phía sau vụt tới, quấn lấy eo Từ Thế Ngữ, gi/ật mạnh về sau, quật hắn vào tường.

Vô số cương thi tràn vào, cào cấu, cắn x/é đám thị vệ. Lâm Thanh Từ và Hứa Vân Vân đứng trên tường, từ trên cao nhìn xuống sân viện.

Tôi ôm ng/ực, phun ra một ngụm m/áu, chỉ về phía Vệ Tử: “Anh Cả... lư hương...”

Lâm Thanh Từ nheo mắt, bàn tay phải biến thành móng vuốt, chộp lấy chiếc lư hương bằng Phỉ thúy. Lư hương vỡ tan, những miếng hương bên trong văng ra khắp nơi. Ứng Long phun nước dập tắt chúng.

Lâm Thanh Từ bay đến trước mặt tôi, điểm mười đại huyệt trên người tôi, rồi lấy đan dược đút cho tôi uống.

“Tiểu... Tiểu Phi...” Tôi lại quay sang nhìn Lạc Phi.

“Lo cho bản thân đi.” Lâm Thanh Từ lườm tôi một cái: “Cậu ta không c.h.ế.t được đâu.”

Hứa Vân Vân vỗ một cái vào gáy Lạc Phi, khiến cậu ấy ngất đi, vừa lắc tay vừa càu nhàu.: “Thật là, toàn gây chuyện cho tôi!”

Đám cương thi nhanh chóng chế ngự được Vệ Tử và đồng bọn. Phương Hân và Lạc Phi cũng tỉnh lại.

Lạc Phi đứng dậy, tiến về phía gã đàn ông áo đen, nghiến răng nghiến lợi: “Ta xem ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào, mà dám mạo danh Trảm Thiên Ki/ếm của sư phụ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu