Lần Nào Quét Mại Dâm Cũng Có Cậu

Lần Nào Quét Mại Dâm Cũng Có Cậu

Chương 5

23/07/2026 18:01

Tôi rời khỏi làng mị m/a từ năm mười mấy tuổi, lăn lộn trong xã hội loài người hơn mười năm nay mới có được ngày hôm nay. Một người có nói dối hay không, tôi vẫn nhìn ra được.

Ngụy Quyết không nói dối.

Nhưng nếu đúng như lời hắn nói, thì Lâu Nhiên đã cầm thứ gì quan trọng của hắn? Chẳng lẽ là miếng ngọc gia truyền mẹ hắn để lại cho con dâu sao?

Tôi vắt óc suy nghĩ cũng không ra.

Vì không muốn gặp Ngụy Quyết, tôi suốt một tuần liền không về nhà mà ngủ lại quán bar.

Kết quả là hôm nay vừa mở cửa kinh doanh, quán bar đã có một vị khách không mời mà đến.

Tôi nhìn thấy Lý Dương đang thong dong ngồi tại quầy bar, quay đầu định bỏ đi. Nhưng anh đã nhìn thấy tôi rồi.

"Ông chủ Đường ——" Lý Dương kéo dài giọng gọi tôi, tôi quay người lại liền chạm ngay vào ánh mắt đầy vẻ thích thú của anh.

"Sao ông chủ Đường thấy tôi lại như chuột thấy mèo mà trốn thế? Dân lành chính gốc thấy tôi không phản ứng như vậy đâu, đây có phải là kiểu 'lạy ông tôi ở bụi này' không nhỉ?"

'Lạy ông tôi ở bụi này' cái đầu anh, tôi thật sự muốn biến ra ba trăm lượng bạc nện ch*t cái tai họa này.

Tôi thầm m/ắng trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng và lả lơi thường lệ: "Cảnh sát Lý nói gì vậy, anh quang lâm quán nhỏ, tôi chào đón còn không kịp ấy chứ."

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh: "Lương và phụ cấp của các anh cao mà, tôi chỉ h/ận không thể để anh ghé chơi ba mươi ngày một tháng để tiêu xài thả ga thôi."

Từ khi ở bên Ngụy Quyết, tôi đã thu liễm hơn nhiều, nhưng mỗi lần gặp Lý Dương là tay tôi lại ngứa ngáy. Có lẽ vì anh cứ nhắm vào tôi, nên tôi muốn làm anh gh/ê t/ởm chăng?

Tôi chậm rãi đưa tay ra, từ đùi anh từ từ vuốt ngược lên trên, thò vào túi áo anh ta. Lấy ra một chiếc bật lửa Cartier, tự châm cho mình một điếu th/uốc. Nhả khói vào mặt anh ta.

"Anh cảnh sát, đùi anh săn chắc thật đấy, cánh tay cũng khỏe khoắn nữa..." Tôi còn cố tình li/ếm môi.

Các cảnh sát khác thế nào thì không biết, chứ Lý Dương thì tôi hiểu rất rõ. Người này chính trực, gh/ét cái á/c như kẻ th/ù.

Anh ta nhắm vào tôi suốt bao nhiêu năm nay, chính là vì năm đầu tiên vào Sở Dị Sự, vụ án đầu tiên anh tiếp nhận ngoài việc sai vặt, là cùng đội trưởng lúc bấy giờ bắt quả tang tôi đang tổ chức tiệc đông người.

Từ đó về sau anh ta cứ dán mắt vào tôi, rảnh rỗi là đến tìm tôi gây sự. Trong mắt anh ta, tôi có lẽ là một 'tú bà' trong giới mị m/a, kẻ x/ấu trong những kẻ x/ấu, là khối u á/c tính của xã hội.

Anh ta gh/ét nhất sự lả lơi của tôi.

Nhưng ánh mắt trừng trừng đầy gi/ận dữ mà tôi dự đoán lại không hề xuất hiện.

Khói thổi vào mặt, ánh mắt anh ta lóe lên một cái rồi quay đi nơi khác.

Tôi: ?

Anh ta có gì đó không ổn.

Tôi sinh lòng cảnh giác. Sao hôm nay anh ta lại kiên nhẫn như thế, không lẽ định làm một vụ lớn, trực tiếp niêm phong quán bar của tôi luôn sao?

Tôi nheo mắt, một lần nữa đặt tay nhẹ nhàng lên đùi anh ta. Khẽ hỏi: "Anh cảnh sát, tôi mời anh uống rư/ợu nhé~"

Tôi đưa mắt ra hiệu cho nhân viên pha chế, ra lệnh cho cậu ấy pha loại rư/ợu 'bom' cho Lý Dương.

Lý Dương quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trên đùi mình.

Ánh mắt anh ta thâm trầm, giọng điệu lại vô cùng bình tĩnh, thậm chí là lạnh lùng: "Bỏ tay ra, nếu không thì coi như cậu tấn công cảnh sát, tôi có quyền đưa cậu đi."

Gân xanh trên trán tôi gi/ật gi/ật.

Trước khi bỏ tay ra, tôi còn cố tình véo anh ta một cái thật đ/au. Cười mà như không cười: "Anh đúng là không biết đùa chút nào."

Lý Dương nhìn ly rư/ợu mà nhân viên pha chế đưa đến trước mặt: "Đường Dục, tôi chưa bao giờ đùa giỡn kiểu ám muội này với bất kỳ ai."

Nụ cười trên mặt tôi dần nhạt đi: "Được rồi, anh thanh cao, anh tự kỷ, anh cấm dục là nhất."

Lý Dương không phủ nhận, dường như vô tình nói: "Tuân thủ 'nam đức' chỉ là một trong vô số phẩm chất tốt đẹp của tôi thôi."

Tôi: ? Ai hỏi anh đâu?

Nhưng khi nhắc đến 'nam đức', tôi bỗng nhớ đến Lâu Nhiên - kẻ mà đám người sói kia tung hô như học viên tốt nghiệp xuất sắc của lớp nam đức vậy.

Tôi nheo mắt, áp sát lại gần Lý Dương, hạ thấp giọng: "Anh có biết tinh linh m/áu có gì đặc biệt không?"

Tôi mở rộng trí tưởng tượng: "Họ có vật cộng sinh nào quý giá không? Hay là có năng lực gì cực kỳ đặc biệt?"

Ngoài những thứ đó, tôi không thể nghĩ ra Ngụy Quyết còn mưu đồ gì ở Lâu Nhiên. Vì hắn không yêu Lâu Nhiên, vậy hắn muốn lừa gạt thứ gì từ cậu ta?

Để Lý Dương giúp tôi tra hồ sơ trong Sở Dị Sự, tôi cố tình nói nghiêm trọng lên. Giọng tôi hạ thấp hơn nữa, đầy vẻ bí hiểm: "Anh tra thử xem, sắp có án mạng liên quan đến tinh linh m/áu xảy ra đấy."

Danh sách chương

5 chương
23/07/2026 18:01
0
23/07/2026 18:01
0
23/07/2026 18:01
0
23/07/2026 18:01
0
23/07/2026 18:01
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu