Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Điều đó có nghĩa là người sống cũng có thể nhìn thấy tôi.
Tôi phấn khích một lúc lâu, nhưng sau đó lại thấy chán.
Trong nhà mới không có gì, không có điện thoại, cũng không có tivi.
Tôi đi tìm Hành Lộ thì phát hiện hắn đang ngủ, tinh thần uể oải, gọi thế nào cũng không tỉnh.
Tôi đợi, đợi mãi, trong đầu toàn là chờ Trần Dữ Hoan về để “làm trên”.
Cuối cùng cũng đến tối.
Trần Dữ Hoan trở về.
Tôi vội vàng bay tới: “Trần Dữ Hoan, em về rồi à?”
Cậu ấy khẽ gật đầu: “Ừ, anh có đói không, để em thắp nhang cho anh nhé?”
M/a có thể ăn cơm, cũng có thể hút nhang, đều có thể no.
Nghe vậy, tôi cũng thấy hơi đói: “Anh hơi đói.”
Trần Dữ Hoan gật đầu, đi đến bàn thờ, thắp một nén nhang trước bài vị của tôi.
Mùi hương hấp dẫn lập tức xộc vào mũi, tôi nhanh chóng tiến tới, hít một hơi thật sâu.
Sau khi no, tôi hưng phấn nắm tay cậu ấy: “Vậy… bây giờ bắt đầu nhé?”
Cậu ấy hiểu ý tôi, lập tức đỏ tai, ánh mắt né tránh, gật đầu: “Em đi tắm trước được không?”
Được.
Quá được.
“Anh vào phòng đợi em.”
Nói xong, tôi chui vào phòng.
Chờ đợi ban ngày, mỗi giây đều dày vò, còn chờ đợi ban đêm thì mỗi giây đều khiến người ta ngứa ngáy.
Khi Trần Dữ Hoan mặc đồ ngủ bước vào, tôi vừa định nhào tới hôn thì lại nghe dưới giường vang lên giọng nói: “Hai người lại muốn ‘nuôi dưỡng tình yêu’ nữa à?”
Tên này đúng là vô duyên đến cùng cực.
Tôi kéo hắn ra, tức gi/ận nói: “Mày cố tình phá chuyện tốt của tao đúng không, ban ngày gọi không tỉnh, ban đêm lại tự tỉnh, cố ý à?”
Hành Lộ oan ức kêu: “Ban ngày là lúc m/a yếu nhất, dễ ngủ nhất, cậu có ‘nuôi dưỡng tình yêu’ nên tinh thần tốt, tôi thì không!”
Tôi hỏi: “Nuôi dưỡng tình yêu là cái gì?”
Hành Lộ nói: “Các cậu là bạn đời minh hôn, cậu ta dùng dương khí nuôi cậu, chẳng phải là ‘nuôi dưỡng tình yêu’ sao?”
Hắn lại nói: “Cậu có thể hiện hình cũng là vì hấp thụ dương khí của cậu ta.”
“Nhưng mà… tôi thấy hai người như không quen nhau lắm?”
Quen cái gì mà quen.
Ngoại trừ việc từng xem qua một tấm ảnh, chúng tôi mới quen nhau được hai ngày.
Tôi không muốn nói nhiều với hắn, giục hắn rời đi: “Được rồi, anh mau ra ngoài đi, đừng làm phiền chúng tôi.”
Sau khi Hành Lộ rời đi, tôi đóng cửa lại.
Vừa quay đầu đã thấy Trần Dữ Hoan ngồi trên giường, mái tóc đen bồng bềnh rủ xuống, bờ vai thẳng tắp rộng rãi, một đoạn cổ trắng dài nổi bật.
Tôi khẽ ho hai tiếng, mặt hơi đỏ, nói không tự nhiên: “Chúng ta… tiếp tục đi.”
Trần Dữ Hoan nhìn tôi chằm chằm, yết hầu khẽ động: “Được.”
Tôi ngồi bên giường, nhìn chằm chằm vào đôi môi đầy đặn ửng đỏ của cậu ấy, nuốt nước bọt, không nghĩ nhiều mà trực tiếp giữ lấy gáy cậu ấy rồi hôn lên.
Nhưng sau khi nụ hôn kết thúc, đầu óc tôi lại trống rỗng.
Trước đây tôi luôn cho rằng mình là trai thẳng, hoàn toàn không có kinh nghiệm, bây giờ đương nhiên cũng không biết bước tiếp theo phải làm gì.
Đúng lúc này, Trần Dữ Hoan mở đôi mắt ướt át, hỏi: “Anh không biết à?”
Ầm—
Tôi lập tức bị kí/ch th/ích.
Câu này khác gì nói đàn ông không được?
Tôi cứng cổ phản bác: “Tôi biết!”
Nói xong, tôi lại hôn cậu ấy.
Tôi vừa gấp gáp vừa lúng túng, hoàn toàn không biết phải làm sao, lại cảm thấy mất mặt, ấm ức.
Rõ ràng là sân nhà của mình mà lại chẳng biết gì cả.
Gấp đến mức đầu óc trống rỗng, như có thứ gì đó đang từng chút xâm chiếm lý trí của tôi.
“Ưm…”
Trần Dữ Hoan đẩy tôi ra, môi đỏ lên bất thường, một vệt m/áu chảy xuống khóe môi.
Không hề báo trước, nước mắt cậu ấy rơi xuống, vừa khóc vừa nói: “Dương khí không phải hút như vậy, hay là để em cung dưỡng anh đi.”
Tôi đứng hình.
Vậy mà lại khóc rồi?
Ch*t mất.
Cậu ấy khóc… thật sự rất mềm mại.
Đầu óc tôi nóng lên, liền đồng ý.
Tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà, cảm giác linh h/ồn như bị tách đôi.
Tôi vốn tưởng mình cưới được một tiểu kiều thê, không ngờ lại là một đại mãnh 1, còn là kiểu đại mãnh 1 dễ khóc, chuyện gì cũng phải khóc một trận.
Khóc còn dữ hơn tôi, mắt đỏ lên, chóp mũi cũng đỏ, làm như cậu ấy mới là người bị b/ắt n/ạt.
Tôi bực bội trở mình.
Càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Không được!
Chúng tôi “đụng hệ”, cuộc minh hôn này phải ly!
Nếu không sau này sống sao nổi.
Đợi Trần Dữ Hoan buổi tối về, tôi sẽ trực tiếp đề nghị ly hôn với cậu ấy.
Trần Dữ Hoan ngây người, cả người đứng sững tại chỗ.
Chẳng bao lâu sau, nước mắt lại rơi xuống, cậu ấy nói: “Tại sao?”
“Anh không cần em nữa sao?”
Tôi ngừng lại một chút, mở miệng, chậm rãi nói: “Không phải vấn đề cần hay không, em là bên trên, anh cũng vậy, cho nên hai chúng ta không hợp.”
Trần Dữ Hoan khóc nói: “Không phải em đã để anh ở… rồi sao?”
Tôi sững lại trong giây lát, lập tức nhớ đến chuyện tối qua.
Ch*t mất, hai chúng tôi hoàn toàn không cùng một kênh.
Cái “ở trên” này không phải cái “ở trên” kia.
Da đầu tôi tê rần, tôi nhìn cậu ấy khóc đến run người, đôi mắt đẹp ướt đỏ, diễm lệ đến mức khiến người ta đ/au lòng, toàn thân đều lộ ra vẻ ấm ức và vô tội.
Ngón tay tôi co lại, giải thích: “Ý anh là, hai chúng ta đều là công, đụng hệ rồi, cho nên không hợp.”
“Nhưng rõ ràng anh cũng tự nguyện mà.”
Tôi im lặng, sau đó nói: “Trước đó em từng nói, anh sẽ nảy sinh một loại tình cảm với em, nó sẽ khiến anh rất khó chịu, ảnh hưởng đến cảm xúc và lý trí của anh, cho nên trong tình huống đó, anh không hoàn toàn tự nguyện!”
Trần Dữ Hoan nghe hiểu, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống như chuỗi hạt đ/ứt dây.
“Hu hu hu, xin lỗi, em không biết là như vậy.”
“Vậy em… em đồng ý ly hôn với anh, vậy em có cần nói thẳng với chú dì không?”
“Chuyện này em không cần lo, anh sẽ về nhà nói rõ nguyên nhân với họ.”
1
Chương 52
7 - END
Chương 24.
9
Chương 9
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook