Biết được tôi là phú nhị đại, bạn cùng phòng lấy danh nghĩa cầu phúc lén tráo đổi mệnh của tôi.
Tôi hết lời khuyên nhủ cô ta nhưng cô ta lại nói tôi bị đi/ên.
“Ai lại đi thèm cái mệnh ch*t cha ch*t mẹ của cô chứ!”
Nhưng cô ta đâu biết bát tự mà tôi đưa cho cô ta là bát tự của người ch*t.
Không lâu sau đó, trên mặt cô ta đã mọc đầy những vết thi ban.
---
“Cô chắc chắn muốn có bát tự ngày sinh của tôi sao?”
“Tôi nhắc nhở cô trước, mệnh của tôi không phải thứ mà bất cứ ai có thể chống đỡ được, tốt nhất là cô không nên có suy nghĩ như vậy.”
Chu Nhiễm trợn mắt liếc tôi, m/ắng tôi là kẻ đi/ên.
“Ai lại đi thèm cái mệnh ch*t cha ch*t mẹ của cô chứ!”
Hai người bạn cùng phòng khác thì mặt mày tái mét, bọn họ lắc đầu liên tục như chiếc trống bỏi.
Mới mười mấy phút trước, tôi vừa mới dọn đến kí túc xá này.
Nhìn thấy tôi mặc một cây hàng hiệu trên người, Chu Nhiễm kinh thường “chậc” một tiếng.
“Này người mới, nhà cô rất giàu sao? Mặc toàn là đồ hiệu đắt tiền như vậy chắc không phải là có ông chú nào m/ua cho đó chứ?”
Tôi nhìn cô ta thật lâu.
Cái người này trông cũng đẹp nhưng lại mọc ra cái miệng khó ưa.
“Cứ mở miệng là nhắc ông chú này ông chú nọ, cô thiếu đến vậy à?”
“Tôi có thể giới thiệu cho cô, một người rụng răng c/ụt chân, một người ba năm không tắm, cô muốn chọn người nào?”
Chu Nhiễm tức đến nỗi thở không ra hơi, khuôn mặt kìm nén đến mức đỏ bừng.
Tôi cũng không muốn để lại ấn tượng x/ấu với bạn cùng phòng trong ngày đầu tiên mới dọn đến đây.
Tôi thở dài một hơi rồi lại giải thích: “Là ba mẹ tôi mất sớm nên để lại khá nhiều tài sản cho tôi, chỉ có vậy thôi.”
Chu Nhiễm nghe nói như vậy, ánh mắt chợt sáng lên.
Cô ta nhỏ giọng lầm bầm: “Mẹ kiếp, thế chẳng phải là mệnh giàu sang phú quý sao? Sau này không cần chăm sóc ba mẹ, tiền bạc đều thuộc về mình.”
Tôi giả vờ không nghe rõ, khó hiểu hỏi lại: “Cô nói cái gì?”
Cô ta không trả lời, lập tức thay đổi thái độ nắm tay tôi nói tôi là sắc mặt của tôi mang lại sát khí, bảo tôi đưa bát tự của tôi cho cô ta để cô ta đi cầu phúc cho tôi.
Bình luận
Bình luận Facebook