Trong lý thuyết y học cổ truyền, cơ thể con người chú trọng sự cân bằng âm dương.
Khi dương khí quá mạnh, sẽ dẫn đến khí nóng bốc lên, dễ cáu kỉnh và nóng gi/ận. Còn khi âm khí quá nặng, cơ thể sẽ lạnh, sợ rét, dễ lo âu và trầm cảm.
Trong phong thủy, dương khí quá mạnh thì dễ gặp phải thị phi và tai ương đổ m/áu. Âm khí quá nặng thì mọi việc không thuận lợi, hao tổn phúc lộc.
Giới đồ cổ cũng coi trọng phong thủy.
Trong cuốn sách của cha tôi để lại có nói, một người mà có âm khí nặng thì rất có thể sẽ tổn hao dương thọ.
Buổi họp mặt cựu sinh viên buổi sáng kết thúc.
Buổi trưa, tất cả mọi người đều được sắp xếp ăn cơm tại nhà ăn của trường, cũng coi như ôn lại những năm tháng thanh xuân đã qua.
Tôi và Dương San San ngồi ở một góc, vừa khéo Cố Cảnh Chi và Chu Tiểu Mạn cũng không ở xa chúng tôi.
Tôi vừa ăn cơm, vô thức nhìn về hướng Chu Tiểu Mạn, chỉ thấy đối phương cầm một đôi đũa bạc, đang ăn cơm rất ngon lành.
"Ăn ngon nhỉ?" Dương San San cũng nhìn về hướng Chu Tiểu Mạn, cảm thán: "Vị phu nhân chủ tịch của chúng ta, ở công ty có hai thứ nổi tiếng. Thứ nhất nổi tiếng là hay gh/en tị với cậu. Thứ hai nổi tiếng là ăn rất khỏe. Tiệc cuối năm ngoái, cô ta chỉ trong một buổi tối đã ăn hết ba miếng beefsteak, nửa con gà, hai miếng bánh kem, một phần sashimi, những món khác thì không kể. Quan trọng là, cô ta ăn bao nhiêu cũng không b/éo."
Tôi nghi ngờ hỏi: "Một người phụ nữ ăn nhiều như vậy sao có thể không b/éo được chứ? Hơn nữa cô ta còn là diễn viên."
Dương San San ghé sát tai tôi, nhỏ giọng nói: "Tớ nghe em gái Cố Cảnh Chi nói, Chu Tiểu Mạn có một đôi đũa được cao tăng cúng dường, dùng đôi đũa đó dù ăn bao nhiêu cũng không m/ập."
Cao tăng? Tôi làm đồ cổ lâu như vậy cũng chưa từng nghe qua chuyện đũa được cao tăng cúng dường lại có thể ăn không b/éo.
Nhưng đôi đũa này thật sự đã khơi dậy sự hứng thú của tôi.
Tôi dọn dẹp khay đồ ăn trên bàn, bưng về phía chỗ Chu Tiểu Mạn.
Nhưng tôi vừa tới gần, cô trợ lý bên cạnh Chu Tiểu Mạn đã bước lên một bước chắn tôi lại.
"Vị tiểu thư này, xin đừng làm phiền Cố tổng và Cố phu nhân dùng bữa." Cô trợ lý khoảng ba mươi tuổi, môi mỏng mắt sắc, giọng nói rất lạnh.
Tôi cười nhìn đối phương nói: "Đây là nhà ăn của Đại học khoa học và công nghệ Trung Quốc, không phải là nhà hàng riêng của Cố tổng và Cố phu nhân."
Cô trợ lý nhướng mày, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào tôi.
"Thôi đi. Chị Chu," Cố Cảnh Chi đứng lên từ chỗ ngồi: "Đây là nhà ăn của trường, vị kia là bạn học của tôi."
Cố Cảnh Chi vừa đứng lên nói được vài câu, Chu Tiểu Mạn lại phát ra một tiếng cười chế nhạo.
Tôi không hiểu vì sao đối phương lại cười như vậy.
Nhưng nhân cơ hội này, tôi cũng thấy được đôi đũa mà đối phương vừa đặt xuống.
Đó là một đôi đũa bạc, trên đó khắc hoa văn long phụng, màu sắc trông có vẻ đã có tuổi rồi.
Chu Tiểu Mạn dùng khăn giấy lau đôi đũa bạc, cũng không nhìn tôi, mang theo vài phần châm biếm nói: "Thảo nào hôm nay xem lịch nói không nên ra ngoài, dễ gặp tiểu nhân. Cố Cảnh Chi, em hết muốn ăn rồi, bạch nguyệt quang của anh đã tìm đến cửa rồi, hai người từ từ ôn chuyện đi."
Giọng Chu Tiểu Mạn rất lớn.
Mọi người trong nhà ăn đều nhìn về phía tôi và Cố Cảnh Chi.
Tôi giải thích: "Chu Tiểu Mạn, cô hiểu lầm rồi, tôi đến tìm cô là vì đôi đũa trong tay cô. Đôi đũa đó hẳn là một món đồ cổ, đúng không? Tôi làm nghề buôn b/án đồ cổ. Trong ngành của chúng tôi có một điều kiêng kỵ, đó là những món đồ cổ, đặc biệt là những thứ mà chủ nhân ngôi m/ộ đã sử dụng khi còn sống thì người sống không thể dùng được, nếu không thì..."
Nhưng, chưa đợi tôi nói hết lời.
Chu Tiểu Mạn căn bản không nghe tôi nói gì.mà trừng mắt nhìn Cố Cảnh Chi nói: "Giúp tôi? Giúp tôi chăm sóc đàn ông chứ gì? Được thôi. Tôi cho hai người cơ hội. Cố Cảnh Chi, không phải trong lòng anh vẫn nhớ nhung cô ta sao? Tối nay anh không cần về nhà, đi khách sạn với cô ta đi. Cứ ôn lại những năm tháng thanh xuân anh không có được cho thỏa thích."
Nói xong.
Chu Tiểu Mạn liền dẫn theo cô trợ lý rời đi.
"Xin lỗi, Hứa Tâm." Cố Cảnh Chi xin lỗi tôi, quay người đuổi theo Chu Tiểu Mạn.
Hai người một người đi trước, một người đuổi theo sau, còn có một đám phóng viên theo chụp ảnh, thật sự rất náo nhiệt.
Tôi đứng tại chỗ, khóe miệng không khỏi cười tự giễu.
Đôi đũa trong tay Chu Tiểu Mạn âm khí rất nặng, hẳn là một q/uỷ khí.
Tôi vốn muốn c/ứu cô ta một mạng.
Nhưng trong ngành chúng tôi, c/ứu người cũng phải xem duyên phận.
Bình luận
Bình luận Facebook