Tình Thâm Không Lối Thoát

Tình Thâm Không Lối Thoát

Chương 12

05/09/2026 01:40

Một kẻ cuồ/ng công việc như Lương Thận Chi, một phút h/ận không thể bẻ làm tám phần để dùng.

Sao có thể làm cái thứ vô vị mà lại tốn thời gian như thế chứ?!

Chắc chắn là mới làm trong hai ngày nay thôi.

Chỉ vì muốn tôi mềm lòng nên mới cố tình khắc ngày tháng của trước kia lên!

Đúng vậy.

Chắc chắn là như thế.

Nhưng mà...

Ra tiệm thủ công tra c/ứu nhật ký hoạt động.

Hoặc là tra lịch sử thanh toán trên điện thoại là có thể làm rõ ngay.

Rốt cuộc Lương Thận Chi đi làm chiếc nhẫn đó vào lúc nào?

……

Làm rồi thì sao chứ?

Tại sao mình cứ phải nghĩ hoài về nó vậy hả aaa!!!

Cái n/ão c.h.ế.t tiệt, mau ngủ đi...

Bốn giờ sáng.

Tôi vừa c.h.ử.i rủa bản thân hèn hạ, vừa lết x/ác đến bên hồ phun nước dưới tòa nhà văn phòng.

Trời vẫn chưa sáng.

Đài phun nước đang ngừng hoạt động, xung quanh là một mảng đen kịt.

Đột nhiên, dưới hồ truyền đến tiếng nước lội rào rào.

Tôi gi/ật mình, gai ốc nổi rần rần: "Ai đó!"

"Giang... Giang Tự?"

Lương Thận Chi?

C.h.ế.t tiệt!

Tôi quay lưng muốn bỏ chạy.

Lại bị chất giọng nức nở của anh gọi gi/ật lại.

"Giang Tự, em đừng đi! Em mau giúp anh tìm với, nửa tiếng nữa là đài phun nước hoạt động lại rồi, hệ thống tuần hoàn mà khởi động thì chiếc nhẫn sẽ không bao giờ tìm lại được nữa đâu..."

Tôi c.ắ.n răng bước tiếp hai bước nữa.

Cuối cùng vẫn dừng bước.

Khốn kiếp!

Giang Tự, mày thật sự quá sức vô dụng!

Tôi đi tới, lấy chiếc vợt lưới giấu sau lưng ra, nghiêm giọng hỏi: "Khu vực này tìm chưa?"

Lương Thận Chi ngẩn người, bị tôi m/ắng: "Nhìn cái rắm! Trả lời đi!"

Anh rầu rĩ đáp: "Vẫn chưa."

Mỗi người chia nhau một nửa, khom lưng chúi mũi vào đáy hồ để tìm.

Tìm thế nào mà tìm, đầu của hai người lại cộc vào nhau.

Tôi rướn người lên m/ắng: "Lương Thận Chi, anh cố tình đúng không?! Không chịu tìm cho đàng hoàng thì cút đi!"

Lương Thận Chi như thể không nghe thấy.

Đột ngột khom lưng ngụp xuống nước.

Rồi ngoi phắt lên: "Tìm thấy rồi!"

Lời vừa dứt.

Một cột nước khổng lồ từ đài phun nước ập xuống, giội thẳng tuột lên đầu Lương Thận Chi.

Thế mà anh vẫn hệt như một gã ngốc to x/ác, giơ chiếc nhẫn ra trước mặt tôi.

Tôi bị anh chọc cho bật cười.

Cầm lấy chiếc nhẫn, tôi ngồi xuống chiếc ghế đ/á ven hồ phun nước.

Lương Thận Chi chầm chậm bước tới, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi trừng mắt lườm anh một cái, nhích người xê ra chỗ khác.

Trời hửng sáng.

Bầu trời mang một sắc hồng phớt.

Tôi đưa chiếc nhẫn lên ngang tầm mắt, nhíu mày quan sát.

"Đúng là do anh tự tay làm thật à?"

"Ừm."

"Khắc chữ thật này?"

"Ừm."

"Thực sự là khắc vào ngày kỷ niệm đó sao?"

"Ừm."

"Thực sự rất gh/ét tôi ư?"

"Không gh/ét."

Chậc...

Sao cái tên này không mắc bẫy vậy?

"Anh nói dối."

Lương Thận Chi khao khát nhìn tôi chằm chằm, lại ngập ngừng muốn nói.

Tôi liếc anh một cái, lạnh lùng nói: "Có rắm thì thả mau!"

"Anh không dám nói, sợ em nghe xong thấy khó chịu, lại..."

Lại nôn mửa nữa chứ gì?

Thực ra dạo gần đây, dạ dày đường ruột luôn rất ngoan ngoãn, không còn cảm giác khó chịu nữa.

Nhưng tôi vẫn cố nói: "Anh biết vậy mà còn sáp lại gần tôi làm gì? Tôi nhìn thấy anh là đã thấy khó chịu rồi!"

Lương Thận Chi cúi gằm đầu: "Anh xin lỗi."

Tôi xua tay, rộng lượng đáp: "Thôi bỏ đi, anh nói đi. Muốn nôn thì tôi sẽ cố nhịn một chút."

Lương Thận Chi dè dặt liếc nhìn tôi một cái.

Nói: "Đêm của ba năm trước, sở dĩ anh tiếp cận em bằng phương thức như vậy, là vì thấy em rất ưa nhìn, mang lại một cảm giác quen thuộc. Ngay lúc đó, anh đã động tâm rồi.

"Về sau, mỗi ngày anh đều tự nhắc nhở bản thân, không được yêu em, nhưng dường như chẳng hề có tác dụng.

"Lúc không tra ra được bất cứ bằng chứng nào, anh vừa cảm thấy may mắn, lại vừa dằn vặt, bởi vì anh không muốn chia tay với em.

"Cho đến khi em giục anh về nước, rồi lại xảy ra t/ai n/ạn, anh cứ ngỡ——"

Lời nói của Lương Thận Chi im bặt.

Anh lén lút quan sát sắc mặt tôi.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, hỏi: "Sao không nói tiếp đi?"

Lương Thận Chi hỏi: "Em có thấy khó chịu không?"

Tôi sững lại, nói: "Không có."

Mắt Lương Thận Chi sáng rực lên.

Anh mặt dày mày dạn hỏi: "Vậy anh có thể tỏ tình thêm lần nữa không?"

"Không được!"

Mặt trời đã ló rạng rồi.

Ánh nắng dát lên người chúng tôi một lớp vàng óng ả.

Lương Thận Chi si ngốc nhìn tôi.

Hỏi: "Vậy anh có thể hôn em một cái được không?"

"Cút xéo!"

Tên ngốc này, gã đi/ên này.

Cứ như thể đã biến thành một con người khác vậy.

Vậy thì tôi đành nhắm mắt làm ngơ.

Làm quen lại từ đầu với anh thôi vậy...

(Hoàn)

Danh sách chương

3 chương
05/09/2026 01:40
0
05/09/2026 01:40
0
05/09/2026 01:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu