1.
"Ca, đệ tới nhà của huynh... Tới ở ké..."
Mặt ta không cảm xúc nhìn Trầm Huy đứng ở cửa, lại nhìn hành lý chất đống của nó ở bên ngoài, tà/n nh/ẫn đóng cửa lại.
"Cút." Ta vô tình nói.
Trầm Huy lập tức phát ra tiếng kêu gào như heo bị chọc tiết cùng tiếng gõ cửa như sấm rền.
"Ca! Huynh là ca ca ruột của đệ! Trầm Linh hắn không muốn đệ! Hắn nói đệ là một kẻ phiền phức! Nói đệ quấy rầy thế giới hai người của hắn! Không cho đệ ăn cơm, ca, cho đứa nhỏ này một miếng cơm đi! Đứa nhỏ này đã một ngày chưa ăn thịt rồi!"
"Chị dâu, mau c/ứu đệ! Cho đứa nhỏ này một miếng cơm đi!"
Sau đó "kẻ phiền phức" được vào phủ như ý nguyện, chiếm đoạt sương phòng.
Ta hít sâu một hơi, sợ rằng mình không kh/ống ch/ế được mà đ/á/nh đến cửa nhà Trầm Linh.
Thật vất vả đến nửa đêm, thừa dịp đêm xuống.
Ta xé áo lót của Tang Dương ra, sờ vào theo da thịt bóng loáng, không đợi y kịp phản ứng liền hôn môi y, đôi tay dạo chơi ở trên người y, tùy ý đ/ốt lửa.
Khi đang rơi vào cảnh tuyệt sắc, xa xa truyền đến tiếng bước chân.
Bây giờ là ngày thứ mười Trầm Huy tới, cũng là lần thứ năm tên này tìm đồ ăn lúc nửa đêm.
Tang Dương lập tức bắt đầu giãy giụa, đẩy ta ra, "Không được, mau đi ngủ, Trầm Huy còn ở đây!"
"Sợ cái gì..." Ta bắt lấy hai tay y đ/è ở trên đỉnh đầu, không để ý sự phản đối của y đẩy phần đỉnh của mình đi vào.
Tang Dương lập tức mềm nhũn người, đỏ mắt m/ắng: "Ngươi khốn kiếp!"
"Là ta khốn kiếp" ta dán bên tai y thì thầm nói: "Chờ lát nữa ngươi kêu nhỏ giọng một chút, Trầm Huy cũng là lớn lên ở quân doanh, lỗ tai rất thính..."
Mùi vị tiêu h/ồn đã lâu không được nếm, ta có chút mất kh/ống ch/ế.
Tang Dương rất nhanh đắm chìm trong đó, cầu gì được nấy.
"Tử Tiêu ca..." Y có chút thất thần, "Chậm một chút..."
Ta khẽ cười một tiếng, đưa tay bưng kín miệng y.
"Đừng sợ, ca ca giúp ngươi..."
Ngày hôm sau.
"Ca, trên cổ ngươi sao lại có một đường, một đường... Ngươi có phải lén lút đùa giỡn Điểm Điểm hay không?"
Điểm Điểm là con mèo lão quản gia nuôi, rất cao lãnh, ai đụng là cào.
Ta có chút nhức đầu, đỡ cột cửa nói: "Cho ngươi hai lựa chọn, hoặc là nửa đêm không thức dậy tìm ăn, hoặc là đi gây phiền cho Trầm Linh."
"Nửa đêm không tìm ăn!"
Ta nhớ ra rồi, Trầm Linh đ/á/nh người rất có kỹ xảo.
Bình luận
Bình luận Facebook