Trước khi cảnh tượng khó coi được chiếu thì đã được đổi sang một đoạn băng ghi hình khác.
Lục Phong Ngôn và người quản lý của cậu ta anh Đàm đang nói chuyện.
“Lần trước đưa tiền cho đạo diễn Lý, việc nhờ anh ta làm hợp đồng âm dương làm ổn thỏa rồi chứ?”
Người quản lý cười u ám đ/áng s/ợ.
“Anh làm việc em còn không yên tâm sao, đều đã làm ổn thỏa rồi, bao gồm cả hợp đồng bộ phim sắp tới của em cũng đã xong xuôi hết rồi.”
Lục Phong Ngôn vênh váo ngồi phịch xuống ghế sô pha.
“Vậy đêm nay có phải nên tuyển phi không?”
“Thông báo cho ban nghệ sĩ, nghệ sĩ mới ký của công ty, toàn bộ tập hợp ở phòng em, em phải lựa chọn kĩ càng một chút!”
Tiếng nói chuyện của Lục Phong Ngôn và người quản lý vang vọng khắp cả khách sạn.
Lục Phong Ngôn chạy khắp khách sạn, phát hiện màn hình trình chiếu của tất cả các phòng riêng đều đang phát sóng cùng lúc.
Người trong cả khách sạn đều buông đồ trong tay xuống, quan sát hết màn biểu diễn đặc sắc này đến màn biểu diễn đặc sắc khác của “Nam diễn viên xuất sắc nhất” cống hiến cho mọi người.
Cậu ta phát hiện căn bản không có người nào nghe thấy tiếng la hét của cậu ta, cậu ta giống như người trong suốt xuyên qua đám người.
Cuối cùng, cậu ta lại chạy trở lại bên cạnh tôi, quỳ xuống đất.
“Tiên cô, tôi thật sự biết sai rồi, đừng phát nữa, c/ầu x/in cô, đừng phát nữa!”
Tôi ngẩng đầu nhìn màn hình lớn.
“Diễn viên xuất sắc à, phần đặc sắc nhất còn chưa nhìn thấy đâu!”
Lời của tôi vừa dứt, đoạn băng Lục Phong Ngôn sai diễn viên mới lau giày rót nước cho cậu ta vừa chiếu hết, lại đổi sang đoạn băng khác.
Cảnh tượng là trong núi, Lục Phong Ngôn và người quản lý của cậu ta đang kéo theo một vali da.
Bọn họ mở vali da ra, một bộ th* th/ể bị gấp khúc thành hình dáng kỳ quái, đang co quắp ở bên trong.
Cả hiện trường nhốn nháo, thậm chí có người hét lên.
“Báo cảnh sát! Báo cảnh sát! Lục Phong Ngôn và quản lý của cậu ta gi*t người rồi!”
Đã có người lôi điện thoại ra quay hình từ lâu, không ngừng đăng lên nền tảng mạng xã hội.
Cổ áo sơ mi của Lục Phong Ngôn thả lỏng, mái tóc kỳ công tạo hình rối bù.
Mồ hôi đầy đầu, tóc bết lại dính trên má, giống như mới từ dưới nước chui lên.
Trong đoạn băng ghi hình truyền ra cuộc đối thoại của hai người.
“Kêu em kiềm chế chút em không nghe, giờ chơi ch*t rồi đây này!”
Lục Phong Ngôn lại coi như không hề gì mà nói.
“Nào ai biết cô ta không chịu chơi như thế, này cũng không trách em được mà, cặp chị em này là sinh đôi, người còn lại may mà vẫn ổn!”
Hai người vừa đào hố vừa nói chuyện.
“Em gái sinh đôi nhìn thấy chúng ta đã gi*t chị gái mình, việc này phải xử lí như nào?”
“Dù sao chúng ta có băng ghi hình của bọn họ, nếu như cô ta không ngậm ch/ặt miệng thì em sẽ đăng băng ghi hình lên mạng, khiến cô ta thân bại danh liệt.”
Bình luận
Bình luận Facebook