Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bữa tối kết thúc, tôi vẫn không vạch trần anh ta.
Tôi giả vờ như anh ta vẫn là Lục Tầm Phong, trò chuyện với anh ta như bình thường. Trời sập tối, tôi tiễn anh ta ra về.
"Hôm nay cảm ơn anh, đi đường cẩn thận nhé."
Đối phương đứng ở cửa, lẳng lặng nhìn tôi chằm chằm. Khi tôi vừa định đóng cửa lại thì cửa đã bị giữ ch/ặt. Thẩm Kinh Niên ngước mắt:
"Em nhận ra tôi rồi, phải không?"
"..."
"Câu nói lúc nãy là câu em vẫn hay nói mỗi ngày khi tiễn tôi. Cả lúc ăn cơm nữa, em biết tôi không thích giấm nên đã không đẩy đĩa giấm về phía tôi."
Ngón tay tôi khẽ co rụt lại, hoảng lo/ạn muốn đóng cửa. Thẩm Kinh Niên lách người vào trong, tiện tay khóa cửa lại. Khoảng cách giữa hai người rất gần, tôi ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người anh.
Năm nay anh vừa tròn ba mươi, một nghệ sĩ piano danh tiếng. Đôi tay lẽ ra phải dùng để gảy phím đàn, lúc này lại đang ôm lấy tôi, rục rịch không yên.
"Tại sao lại giả vờ như không nhận ra?"
"Ngôn Thư gh/ét tôi đến thế sao?"
Anh ép sát tôi. Tôi hoảng lo/ạn chống tay lên vai anh:
"Thầy Thẩm, câu này em phải hỏi anh mới đúng chứ. Tại sao anh lại giả danh Lục Tầm Phong để lừa em? Chẳng lẽ trước đây cũng là anh?"
"Là tôi. Em cảm thấy vì sao chứ? Tại sao tôi lại tốn bao công sức về nước, tại sao chỉ làm thầy dạy cho một mình em? Đến giờ em vẫn chưa rõ sao?"
Đôi mắt đen thâm trầm ghé sát. Tầm mắt tôi mờ mịt không nhìn rõ, chỉ thấy tim mình đ/ập nhanh đến cực hạn. Thẩm Kinh Niên... cũng thích tôi sao?
"Dù sao cũng bị em phát hiện rồi, sau này tôi không cần phải diễn nữa."
Anh giữ ch/ặt lấy mặt tôi. Ngay khi sắp hôn xuống, ánh mắt anh bỗng trở nên lạnh lẽo:
"Dấu vết trên cổ em là ai làm?"
Tôi ngẩn người, theo bản năng che cổ lại. Lần trước sau khi Thẩm Kế làm xong, tôi đã rất cẩn thận, ngày nào cũng mặc áo cao cổ. Chẳng lẽ vết hôn vẫn chưa tan?
"Cái này..."
Tôi ấp úng không nói nên lời. Nếu tôi nói là Thẩm Kế, chắc chắn nhà họ Thẩm hôm nay sẽ bị lật tung mất. Thẩm Kinh Niên vân vê vệt đỏ kia, cảm thấy vô cùng gai mắt, giọng nói trầm xuống vài độ:
"Em ngủ với Lục Tầm Phong rồi?"
"..."
"Trả lời tôi."
"Không có... chỉ là... bị dị ứng thôi."
Thẩm Kinh Niên đ/á/nh giá tôi, không biết anh có tin hay không. Anh chỉ dắt tôi vào phòng tắm.
"Nếu là dị ứng thì chắc không chỉ có mỗi chỗ này đâu nhỉ?"
"Ngôn Thư, để tôi kiểm tra một chút, được không?"
Giọng điệu không cho phép thương lượng. Anh vén vạt áo tôi lên, tôi vội vàng giữ ch/ặt cổ tay anh lại.
"Không được."
Nếu cởi áo ra, chắc chắn sẽ bị lộ mất. Thẩm Kinh Niên nheo mắt, thong dong đối đầu với tôi. Nếu không cho anh cởi, anh nhất định nghĩ tôi có tật gi/ật mình. Còn nếu cởi ra, tôi lại chẳng biết phải giải thích thế nào cho rõ ràng.
Tiến thoái lưỡng nan, trước khi anh kịp lên tiếng ép hỏi, tôi đã chủ động đặt nụ hôn lên môi anh. Thẩm Kinh Niên sững người, rồi lập tức đáp lại, dáng vẻ như vô cùng kinh ngạc và vui sướng.
Tôi thở dốc, khẽ khàng c/ầu x/in:
"Thầy Thẩm, tha cho em đi. Bị dị ứng nên người em trông x/ấu lắm, em không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ không đẹp của mình đâu."
Tôi hôn lên yết hầu của anh, chậm rãi và nhẹ nhàng trêu chọc. Nhịp thở của Thẩm Kinh Niên dần trở nên nặng nề. Tay tôi chạm vào thắt lưng của anh.
"Thầy Thẩm, lần này đổi lại là em chủ động, được không?"
Yết hầu Thẩm Kinh Niên trượt lên xuống kịch liệt. Vài giây sau, lý trí của anh hoàn toàn sụp đổ, cuối cùng không còn xoáy sâu vào những dấu vết trên người tôi nữa. Anh thở gấp, ôm ch/ặt lấy tôi:
"Ngôn Thư, đừng gọi tôi là thầy."
"Vậy gọi là gì?"
"Tôi đã từng dạy em rồi mà."
Mặt tôi đỏ bừng. Trước đây trên giường tôi từng bị anh dụ dỗ gọi là "ông xã". Bây giờ thực sự đối mặt với Thẩm Kinh Niên, tôi lại cảm thấy ngượng ngùng vô cùng. Anh bóp ch/ặt eo tôi, cơ thể áp sát.
"Không gọi sao?"
"... Ông xã."
"Ngoan lắm."
Anh hài lòng hôn tôi, còn thúc giục tôi đừng dừng lại.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Chapter 7
Bình luận
Bình luận Facebook