TRÒ CHƠI SINH TỒN: TÔI NẰM THẮNG NHỜ THU PHÍ KHÔNG KHÍ

Màn đêm buông xuống, những vì sao lấp đầy bầu trời. Sóng biển khẽ đung đưa tôi, như một bàn tay vô hình đang đẩy đi. Không biết qua bao lâu, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm nhận được điều gì đó. Dưới chân có vật cản. Là cát.

Tôi gi/ật mình mở mắt, nhận ra mình đã bị dạt vào một bờ biển. Chân trời hửng sáng, mặt trời đang từ từ nhô lên khỏi mặt biển. Tôi chật vật đứng dậy, toàn thân đ/au nhức rã rời. Đây là một hòn đảo nhỏ, không lớn, nhưng có cây cối và đ/á ngầm.

Tôi đã sống sót.

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau: "Chúc mừng cô, người chơi số 100!"

Tôi đột ngột quay người lại. Một người mặc đồng phục trưởng tàu đứng trên mỏm đ/á ngầm, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ trắng. Mặt nạ không có hoa văn, chỉ có hai hốc mắt đen ngòm.

"Ông là... trưởng tàu?"

Hắn khẽ gật đầu. "Chào mừng đến với ngày cuối cùng."

21.

Trưởng tàu nhảy xuống từ mỏm đ/á, tiến lại gần tôi. Tôi vô thức lùi lại một bước, tay thủ sẵn chuôi d.a.o găm bên hông.

"Không cần căng thẳng." Giọng hắn vẫn lạnh lùng như cũ, "Tôi sẽ không g.i.ế.c cô."

"Ông rốt cuộc là ai? Trò chơi này rốt cuộc là cái gì?"

Trưởng tàu không trả lời câu hỏi của tôi. Hắn lấy từ trong túi ra một thứ. Đó là một chiếc nút bấm màu đỏ, khảm trong một chiếc hộp kim loại.

"Trò chơi còn lại vòng cuối cùng." Hắn đưa chiếc hộp cho tôi, "Chỉ cần vượt qua cửa này, cô có thể nhận được 1 tỷ tiền thưởng và trở về Thế giới thực."

"Ý ông là sao?"

"Người chơi số 87 Điền Điềm vẫn còn sống." Trưởng tàu nói, "Cô ta đang ở phía bên kia của hòn đảo."

Điền Điềm còn sống! Lòng tôi dấy lên một niềm vui sướng, nhưng ngay sau đó tôi chợt nhận ra điều gì đó.

"Ông đưa tôi nút bấm này là có ý gì?"

Giọng trưởng tàu không chút cảm xúc: "Đây là một sự lựa chọn."

"Nếu không nhấn nút, cô và Điền Điềm đều có thể trở về Thế giới thực, nhưng cô sẽ tự động từ bỏ 1 tỷ tiền thưởng cá nhân."

"Nếu nhấn nút, đối phương sẽ lập tức t.ử vo/ng, người nhấn nút có thể ôm 1 tỷ trở về Thế giới thực."

Tôi sững sờ.

"Trong tay Điền Điềm cũng có một nút bấm tương tự." Trưởng tàu bổ sung, "Trong vòng 15 phút, các cô có thể nhấn bất cứ lúc nào."

"Chuyện này..."

"Đây là trò chơi cuối cùng." Trưởng tàu quay người đi về phía biển, "Trò chơi của nhân tính. Tôi rất muốn biết, rốt cuộc ai mới là người thắng cuộc sau cùng!"

Bóng dáng hắn biến mất sau những tảng đ/á ngầm. Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, tay nắm c.h.ặ.t nút bấm đó, hồi lâu không thể cử động. Gió biển thổi qua, mang theo mùi nồng nặc của muối và m.á.u.

Trên vòng tay, đồng hồ đếm ngược 15 phút bắt đầu nhảy số. Tôi cúi đầu nhìn nút bấm màu đỏ trong tay.

Nhấn xuống, có thể đ/ộc chiếm 1 tỷ. Không nhấn, nghĩa là phải tin rằng Điền Điềm cũng sẽ không nhấn.

Nhưng mà...

Nếu cô ấy nhấn thì sao?

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ vô hạn lưu khác do Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: Trò Chơi Bách Q/uỷ

Tác giả: Ẩn danh

 

Đúng lúc nửa đêm ngày rằm tháng Bảy, tôi vô tình lướt thấy một buổi livestream: 【Trò chơi Bách Q/uỷ bắt đầu, livestream giế* n g ư ờ i ngẫu nhiên.】

 

Tôi định lướt qua, nhưng lại trông thấy một bóng người quen thuộc.

 

Đó chẳng phải là quản lý ký túc xá nữ của bọn tôi sao?!

 

Dì Vương – quản lý ký túc – đang quỳ ngồi trong vũng m á u, nét mặt yên bình. Một con d a o cắm vào sau đầu bà, toàn bộ hộp sọ dường như đã bị khoét rỗng.

 

Tôi không thể tin nổi vào mắt mình, lập tức bật dậy khỏi giường.

 

Máy quay rung lắc, hung thủ lục lọi trên người dì Vương, moi ra một chùm chìa khóa to tướng.

 

“Giờ sẽ rút ngẫu nhiên một phòng ký túc. Người bị chọn nhớ đóng kín cửa sổ, trò chơi chính thức bắt đầu.”

 

Tiếng loạt soạt vang lên khi hắn lục tìm. Hung thủ tiện tay rút một chiếc chìa khóa.

 

Tôi ngây người nhìn chằm chằm vào màn hình, lông tóc dựng đứng.

 

Số hiệu trên chìa khóa: 412.

 

Chính là... phòng của tôi!

 

1.

 

“Các cậu thấy giấc mơ tối qua của tớ có phải quá kịch tính không?”

 

Trước khi đi ngủ, tôi tiện miệng kể lại cơn á/c mộng đêm qua cho mấy cô bạn cùng phòng.

 

Học bá Chu Thải dừng việc học lại.

 

Cô bạn thân Liễu Tụ tháo tai nghe ra.

 

Cả hai đều nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

 

Chu Thải tròn xoe mắt: “Cậu có phải... còn gửi livestream đó vào nhóm ký túc, rồi mới tỉnh lại không?”

 

Tôi mơ màng gật đầu.

 

Liễu Tụ cũng dè dặt nói: “Chị Dương à... ID của streamer đó... có phải là Bách Q/uỷ Minh Nguyệt không?”

 

Tôi sững người, buột miệng: “Sao cậu biết?!”

 

Cái ID kỳ quái đó khiến tôi ấn tượng cực sâu, nhưng tôi chưa từng nhắc đến với ai cả!

 

Cả hai liếc nhìn nhau, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

 

“Chúng mình hình như... đã mơ cùng một giấc mơ.”

 

2.

 

Sau khi kiểm tra hàng loạt chi tiết, tôi mới chắc chắn là họ không đùa.

 

Điều kỳ dị hơn là – đúng nửa đêm nay chính là Lễ Trung Nguyên.

 

Sắc mặt Chu Thải trầm xuống như nước: “Ba người mộng cảnh trùng khớp, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Hơn nữa chi tiết rõ ràng, thời gian trùng khớp.

 

“Mình nghi ngờ... đây là giấc mơ tiên tri.”

 

Liễu Tụ từ trước đến nay luôn yếu bóng vía, nghe vậy thì mặt mày tái nhợt: “Các cậu còn nhớ trong livestream có nói... đây là một trò chơi không?”

 

Tôi trầm ngâm: “Bách Q/uỷ... trò chơi?”

 

Liễu Tụ co người trên ghế, tay nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn: “Ừm... tớ chợt nhớ tới một truyền thuyết đô thị, hình như rất giống...

 

“Nghe nói có một loại á/c q/uỷ... nghiện dùng trò chơi để trêu đùa con người. Những người được chọn... sẽ bắt đầu bằng một giấc mơ tiên tri.

 

“Đó là thiệp mời, nhắc nhở người chơi – đã đến lúc căng n/ão lên rồi...”

 

Một cơn lạnh lướt qua tim tôi, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

 

“Giữa đêm hôm khuya khoắt, càng nói càng thấy rợn người… Mình thà đối mặt với một tên giế* người bi/ến th/ái, còn hơn là gặp q/uỷ...” Nói vậy thôi, nhưng mắt tôi vẫn bất giác liếc nhìn đồng hồ.

 

23:57. Chỉ còn 3 phút nữa là đến nửa đêm.

 

Tôi chăm chú dõi theo kim giây, cảm giác ớn lạnh từ sống lưng lan ra khắp toàn thân.

 

Bỗng, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ: “Mình nghĩ ra cách này...

 

“Nếu mình không chạm vào điện thoại, sẽ không lướt phải livestream đó, vậy thì – có lẽ sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa!”

 

Chu Thải khẽ thở ra, nét mặt giãn đi đôi chút: “Ý cậu là... dùng hiệu ứng bướm để thay đổi chuỗi nhân quả?”

 

Tôi gật đầu, lập tức tắt màn hình điện thoại. “Cứ thử thì biết, còn hơn là ngồi chờ chế*...”

 

...

 

Nhưng khi thời gian càng đến gần, cảm giác an tâm tạm thời lại dần bị thay thế bởi nỗi bất an.

 

23:59:58.

 

23:59:59.

 

00:00:00.

 

Toàn bộ tòa nhà ký túc chìm trong tĩnh lặng.

 

Tôi thở phào một hơi, cười nhẹ: “Xem ra không có gì xảy ra cả...”

 

Chưa kịp dứt lời.

 

“Đinh——”

 

Cả ba chiếc điện thoại đồng loạt sáng lên.

 

Nhóm chat ký túc xá 412 bật ra một đường link.

 

【@Bạch Dương @Chu Thải @Liễu Tụ, mau xem livestream này, dưới lầu hình như có kẻ giế* người!】

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 16:05
0
14/04/2026 16:06
0
14/04/2026 16:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu