Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đi bệ/nh viện khám bệ/nh dạ dày, bác sĩ lại cầm tờ kết quả siêu âm run bần bật: "Tiên sinh, cậu m.a.n.g t.h.a.i rồi."
Tôi đ/ập bàn cái rầm: "Vớ vẩn! Ông đây là Beta, ở đâu ra mầm non này?!"
Bác sĩ nuốt nước bọt cái ực: "X/á/c suất cao là... cha đứa trẻ là một Enigma cấp cao, đã cưỡ/ng ch/ế khiến khoang sinh sản của cậu phát triển lần hai."
Mắt tôi tối sầm lại. Enigma duy nhất của cả kinh đô này, ngoài kẻ t.ử không đội trời chung bị trúng t.h.u.ố.c mà tôi đã nhân cơ hội bò lên giường kia ra, thì còn ai vào đây nữa?
1.
Chuyện bản lĩnh nhất đời này tôi từng làm, chính là ngủ với Bạc Cận Ngôn.
Sau đó quăng tờ hai trăm tệ vào mặt anh ta, để lại một câu: "Kỹ thuật bình thường quá, cầm tiền này mà bồi bổ thận đi, tăng thêm thời gian lâm trận chút nhé."
Đó là Bạc Cận Ngôn đấy.
Thái t.ử gia của giới hào môn kinh đô, th/ủ đo/ạn ngút trời, tâm tư tà/n nh/ẫn.
Tôi coi như cũng là c.h.ế.t vì đại nghĩa.
Nếu bạn hỏi bây giờ tôi có hối h/ận không? Tôi chỉ có thể nói, hối h/ận đến xanh ruột rồi.
Đặc biệt là lúc này đây. Tôi nắm ch/ặt tờ kết quả xét nghiệm, trốn trong buồng vệ sinh của bệ/nh viện, đến rắm cũng chẳng dám thả một cái.
Mà trên tờ giấy kia ghi rõ mồn một hai chữ: 【Có th/ai】.
Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ: 【Tuổi th/ai: 5 tuần. Tim th/ai: Đã thấy.】
C.h.ế.t tiệt! Thật không thể tin nổi.
Tôi là một Beta kia mà!
Dù vẻ ngoài tôi có hơi thanh tú một chút xíu, thân hình có hơi mảnh khảnh một tẹo tèo teo, nhưng tôi thực sự là một Beta "chuẩn không cần chỉnh", loại mà đến cả tin tức tố cũng không có ấy! Thế này thì m.a.n.g t.h.a.i kiểu gì?
Sinh sản vô tính à?
Tôi cũng muốn lừa mình dối người rằng đây là chẩn đoán sai, nhưng phản ứng của cơ thể dạo gần đây quá đỗi chân thực.
Thèm ngủ, buồn nôn, không chịu nổi một chút mùi dầu mỡ nào.
Điều chí mạng nhất là, tôi bắt đầu khát khao mùi hương trên người Bạc Cận Ngôn một cách đi/ên cuồ/ng.
2.
Năm tuần trước. Chính là cái đêm trăng thanh gió mát, gió thổi vi vu ấy.
Thằng em trai cùng cha khác mẹ chỉ biết gây họa nhà tôi là Yến An, vì muốn trèo cao nên đã hạ t.h.u.ố.c Bạc Cận Ngôn.
Kết quả là cái thằng ng/u ngốc đó tự mình không dám dâng tận miệng vì sợ bị Bạc Cận Ngôn xử đẹp, thế là khóc lóc t.h.ả.m thiết c/ầu x/in tôi đi "c/ứu bồ".
Tôi là kẻ bị ghẻ lạnh bên lề của nhà họ Yến, bình thường toàn đóng vai kẻ đổ vỏ. Tôi nghĩ bụng, đi vớt cái thằng đần đó về là được chứ gì?
Ai ngờ lúc xông vào, Bạc Cận Ngôn đã ở bờ vực mất kiểm soát.
Tôi là một Beta, lẽ ra phải chẳng có cảm giác gì mới đúng. Thế mà ngày hôm đó không biết bị làm sao, vừa bước vào đã nhũn cả chân.
Đôi mắt Bạc Cận Ngôn đỏ rực, nhìn thấy tôi cứ như nhìn thấy khúc xươ/ng ngon lành vậy. Anh ta khàn giọng gọi tên tôi: "Yến Tùy?"
Lúc đó tôi còn không biết sống c.h.ế.t là gì mà mỉa mai anh ta: "Chà, Bạc thiếu gia, chơi lớn quá nhỉ, có cần tôi gọi 120 giúp không?"
Giây tiếp theo, tôi đã bị anh ta đ/è ch/ặt trên thảm.
Tôi cũng từng tập võ vài năm, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối, tôi chẳng khác nào một con gà con.
"Buông ông đây ra! Bạc Cận Ngôn anh đi/ên rồi à? Tôi là Beta! Tôi cũng không có chức năng đó đâu!"
Tôi liều mạng giãy giụa, đ.ấ.m đ/á lung tung.
Bạc Cận Ngôn căn bản không nghe thấy gì cả.
Anh ta c.ắ.n một cái thật mạnh vào vùng da gáy, nơi thậm chí còn chẳng có tuyến thể của tôi.
Đau đến mức tôi muốn c.h.ử.i thề.
Sau đó...
Sau đó là một đêm á/c mộng dài dằng dặc.
Tôi thậm chí không nhớ nổi cuối cùng mình đã trốn thoát bằng cách nào.
Chỉ nhớ trước khi đi, để duy trì lòng tự tôn cuối cùng, tôi r/un r/ẩy rút tờ hai trăm tệ trong túi ra, ném lên đầu giường anh ta.
Giờ nhìn lại. Hai trăm tệ đó, có lẽ chính là tiền m/ua mạng của tôi.
3.
Bên ngoài nhà vệ sinh vang lên tiếng bước chân.
"Tiểu thiếu gia nhà họ Yến vẫn còn ở trong đó?"
Là Bạc Cận Ngôn.
Tôi nín thở, bịt ch/ặt miệng mình lại. Cái đồ c.h.ế.t tiệt này sao lại đến đây?
Chẳng lẽ anh ta biết tôi mang th/ai... cái thứ gì đó của anh ta rồi?
Không thể nào. Tôi dùng tên giả để đăng ký khám mà.
Bên ngoài vang lên tiếng của vệ sĩ: "Bạc tổng, vừa nãy thấy Yến tiên sinh đã vào buồng này."
"Phá cửa cho tôi."
Tôi: "???"
Này anh bạn, đây là nhà vệ sinh bệ/nh viện đấy nhé!
Thấy họ định ra tay thật, tôi chỉ đành cứng đầu nhấn nút xả nước, vờ như không có chuyện gì mà mở cửa ra, "Làm gì thế, làm gì thế hả?"
Tôi vừa kéo quần vừa ra vẻ hung hăng che đậy sự sợ hãi, "Bạc tổng có sở thích gì lạ lùng vậy? Thích xem người ta đi vệ sinh à?"
Bạc Cận Ngôn đứng trước bồn rửa tay. Cả người diện bộ Âu phục đen cao cấp, vai rộng eo thon, gương mặt kia đẹp trai đến mức khiến người ta phải gh/en tị, nhưng cũng lạnh lùng khiến người ta phải r/un r/ẩy.
Anh ta hờ hững nghịch chiếc bật lửa trong tay. Thấy tôi ra ngoài, anh ta đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên: "Yến Tùy, em trốn cái gì?"
Lòng tôi chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn phải gượng gạo chống chế: "Ai trốn chứ? Tôi đi tiểu nhiều, tiểu gấp không được à?"
Ánh mắt Bạc Cận Ngôn lướt qua vùng bụng phẳng lỳ của tôi.
"Tiểu nhiều?" Anh ta cười như không cười, "Chẳng phải là bệ/nh dạ dày sao?"
Tôi đờ người. Sao người này ngay cả chuyện tôi đăng ký khám khoa tiêu hóa cũng biết?
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 23: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook