Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cậu ấy đang đứng trước cổng trường, không mang theo gì cả, chỉ khoác mỗi cái ba lô. Lúc tôi ra đón cậu ấy, vừa vặn thấy cậu ấy bị mấy bạn nữ vây quanh xin số điện thoại.
Cố Thanh từ chối một cách nghiêm túc và lịch sự: "Anh em bảo là không được tùy tiện kết bạn với người lạ ạ."
Câu nói làm mấy bạn kia cười ngất, một bạn trêu: "Lớn thế này rồi còn nghe lời anh trai thế à?"
Câu nói này Cố Thanh nghe từ nhỏ đến lớn rồi. Từ khi cậu ấy cứ hở ra là "Anh em bảo là", không thiếu người trêu chọc cậu ấy. Có lần tôi bắt gặp, lúc đó Cố Thanh còn bé xíu, giọng sữa thanh thanh giải thích với người ta: "Anh em bảo anh ấy thích trẻ con ngoan, nên em phải nghe lời anh ấy."
Giờ đây Cố Thanh đã cao hơn cả tôi rồi. Cậu ấy nói: "Anh em thích người biết nghe lời."
12
Sau kỳ nghỉ Quốc khánh, tôi và Cố Thanh khôi phục liên lạc thường xuyên hơn. Có những cuối tuần tôi về nhà nhưng lần nào cũng không gặp được em. Mẹ tôi xót xa lắm: "Cứ học theo con, suốt ngày chỉ biết học với hành. Cày cuốc thế này hỏng hết người mất."
Cố Thanh thi vào cấp ba điểm rất cao, vào cùng trường với tôi trước đây. Nhưng chương trình cấp ba có vẻ hơi quá sức với cậu ấy, thành tích cứ mãi dậm chân ở mức trung bình.
Tôi xem bảng điểm của cậu ấy, các môn xã hội thì đứng đầu bảng nhưng lại thảm hại ở các môn tự nhiên. Vậy mà nguyện vọng phân lớp của cậu ấy vẫn là khối Tự nhiên, giáo viên đã gọi điện mấy lần cho mẹ tôi để trao đổi.
Mẹ tôi thì luôn giữ thái độ "con thích là được".
Biết chuyện, tôi phi thẳng đến trường tóm cổ cậu ấy. Cố Thanh đang ngồi ở dãy bàn cuối cùng với một bạn nữ, hai đứa ngồi rất sát, đầu gần như chạm vào nhau. Tôi đứng ở cửa quan sát vài giây rồi gọi: "Thanh Thanh."
Cố Thanh ngẩn người, không tin vào mắt mình: "Anh?"
Cậu ấy chạy bổ đến, suýt thì vấp phải ghế.
"Sao anh lại tới đây?"
Cậu ấy ôm chầm lấy tôi, hơi ấm tỏa ra xua đi cái se lạnh trên người tôi.
Tôi trêu: "Sao thế, anh làm phiền em hẹn hò à?"
"Em không có hẹn hò." Cố Thanh vẫn không buông tay, may mà lúc này trường vắng người nên không bị chú ý. Cậu ấy giải thích bạn nữ đó là lớp phó môn Vật lý, học giỏi nhất khối, cậu ấy nhờ bạn ấy phụ đạo thêm.
"Cố gắng thế, muốn thi vào trường của anh à?" Tôi hỏi. Cố Thanh gật đầu, tóc cậu ấy cọ vào cổ tôi hơi nhồn nhột. Tôi vỗ vai bảo cậu ấy buông ra. Mẹ xót nên đặc biệt hầm canh nhờ tôi mang đến.
Qua làn hơi nóng của bát canh sườn, tôi nhìn cậu ấy, mỉm cười hỏi: "Thi vào trường anh rồi định học ngành gì nào?"
Trường tôi đang học không phải đại học top đầu, nhưng ngành Sinh hóa của trường lại có danh tiếng tầm cỡ quốc tế. Tôi cũng vì thế mới thi vào đó. Nhưng Cố Thanh lại không hề giỏi mảng này.
Cố Thanh không chút do dự đáp: "Học cùng ngành với anh."
"Biết ngay em sẽ nói thế mà."
Tôi bất lực thở dài: "Thanh Thanh, em không thể cứ mãi đi theo sau lưng anh như thế được."
Động tác gắp thịt của Cố Thanh khựng lại, em ngước nhìn tôi. Cậu ấy lớn rồi, ngũ quan đã rõ nét, nhưng khuôn mặt vẫn nhỏ và đôi mắt vẫn to tròn như thế. Đôi mắt ấy lúc này hiện lên vẻ lạc lõng, như một chú cún bị chủ bỏ rơi.
Tôi x/ấu xa chiêm ngưỡng biểu cảm đó vài giây rồi nói tiếp: "Anh có thể mãi mãi đứng trước mặt che mưa chắn gió cho em, có thể dọn sẵn một con đường để em bước theo dấu chân anh mà đi. Nhưng cuộc đời của em là duy nhất, không phải là bản sao của bất kỳ ai cả."
"Anh hy vọng em có thể làm điều em thực sự muốn, học ngành em thực sự thích. Nói anh nghe, em thích ngành gì?"
13
Câu hỏi này Cố Thanh mãi vẫn không trả lời. Nhưng khi phân chia khối học, cậu ấy ấy đã chọn khối Xã hội, điều này khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Mãi cho đến tận khi điền nguyện vọng thi đại học, tôi mới có được đáp án cho câu hỏi này.
Cố Thanh thi rất tốt, không còn những môn Lý - Hóa - Sinh khiến cậu ấy đ/au đầu, thành tích của cậu ấy tăng vọt và ổn định trong top 3 của khối. Điểm số đó thừa sức để cậu ấy chọn bất kỳ ngôi trường nào mình thích.
Lúc này tôi đang chuẩn bị cho kỳ thi cao học, kỳ nghỉ cũng ở lại phòng thí nghiệm làm việc cùng giáo sư hướng dẫn. Khi nhận được điện thoại, tôi vừa kết thúc một thí nghiệm, tay đang đeo găng không tiện cầm máy nên đành kẹp điện thoại lên vai: "Sao thế em?"
"Anh ơi, tại sao nhiều người lại khuyên không nên học ngành Triết học ạ?"
Đây là điều mà Cố Thanh đã trăn trở bấy lâu. Trước đây cậu ấy đã quen đi theo sau lưng tôi, mọi vấn đề đều có tôi giải quyết thay.
Câu cửa miệng của em luôn là "Anh em bảo là", chưa bao giờ có một lần nào là "Em tự thấy là".
Cậu ấy quá ỷ lại vào tôi, đến mức bây giờ khi không còn bước theo dấu chân tôi nữa, cậu ấy mới cảm thấy lạc lõng đến thế.
Cố Thanh muốn học Triết, nhưng chẳng ai nói cho cậu ấy biết học xong sẽ như thế nào. Ở vấn đề này, ngay cả câu "Anh em bảo là" cũng mất linh. Em chỉ có thể lên mạng tìm ki/ếm, và kết quả toàn là những lời khuyên nên bỏ cuộc. Vì vậy, em lại càng hoang mang hơn.
Tôi hơi ngẩn người, không ngờ cậu ấy lại thích chuyên ngành này. Chỉ cần suy nghĩ một chút là tôi hiểu ngay sự lo lắng của cậu ấy, thế là tôi xin phép giáo sư một tiếng rồi cầm điện thoại đi ra ngoài.
"Bởi vì đa số mọi người sẽ ưu tiên cân nhắc chuyện cơm áo gạo tiền trước mắt, mà Triết học thì khó lòng làm no bụng được."
Cố Thanh do dự: "Vậy em..."
Tôi ngắt lời cậu ấy, khẽ cười: "Nhưng em không cần phải lo lắng."
Tôi nói: "Em chỉ việc theo đuổi ước mơ của mình thôi, những việc khác cứ để anh lo. Anh đã nói rồi, anh sẽ mãi mãi là người che mưa chắn gió cho em."
3
Chương 1
Chương 8
8
Chương 12
8
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook