Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17
Tối thứ Bảy.
Hai gia đình họ Vân và họ Hách Liên gồm hai thế hệ cùng nhau tụ họp.
Khi mọi người ngồi xuống, Vân Hoài nở nụ cười rạng rỡ rồi gọi tôi: "Vân Vãn, lâu rồi không gặp, hôm nay cuối cùng cũng được gặp cậu."
Tôi nhìn cậu ta một cái rồi quay đi, không muốn bận tâm.
Thấy vậy, Vân Mặc có vẻ muốn nổi gi/ận, nhưng trước mặt người nhà họ Hách Liên, anh chỉ có thể nhịn xuống, dù vậy ánh mắt anh nhìn về phía tôi vẫn đầy vẻ đe dọa.
Hách Liên Dật liền chặn đứng ánh mắt của anh lại.
Giọng anh lạnh lùng: "Anh vợ, anh lườm vợ tôi làm gì thế?"
Bầu không khí tại bàn tiệc bỗng chốc đóng băng trong thoáng chốc, dường như mọi người đều không ngờ rằng Hách Liên Dật lại nói năng thẳng thừng như vậy.
Có người bèn lên tiếng cười nói để giảng hòa: "Mọi người ngồi xuống cả đi, ăn cơm trước đã, có chuyện gì lát nữa chúng ta nói sau."
Các món ăn được dâng lên rất phong phú và thịnh soạn.
Nhưng có lẽ vì sự hiện diện của vài người không mong muốn ở đây nên tôi chẳng có cảm giác thèm ăn chút nào.
Tôi chỉ ăn từng miếng nhỏ thức ăn mà Hách Liên Dật gắp cho mình.
Bây giờ anh đã nhớ rất rõ tôi có thể ăn được món gì và không ăn được món gì, việc anh chăm sóc tôi chu đáo vừa thành thạo lại vừa vô cùng tự nhiên.
Sau khi dùng bữa xong, họ bắt đầu trò chuyện với nhau.
Đối diện với một bàn đầy người này, ngoại trừ Hách Liên Dật ra, tôi chẳng buồn mở lời với bất kỳ ai.
Họ nói chuyện của họ, tôi thì bỏ ngoài tai, thỉnh thoảng lại ghé sát vào tai Hách Liên Dật nhỏ to vài câu với anh.
Cho đến khi chủ đề câu chuyện của họ chuyển hướng sang hai chúng tôi.
Chương 17
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook