Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nghe đến hai chữ "Tô Nguyệt", trong mắt Lục Thiên Dã rõ ràng lóe lên một tia hoảng lo/ạn, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.
Anh chớp mắt, nửa ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn vào mắt cô, giọng nói cực kỳ dịu dàng: "Tịch Tịch, em sao vậy? Sao tự dưng lại nhắc đến Tô Nguyệt? Em không thích hoa chuông xanh à? Nếu em không thích, lần sau anh sẽ không m/ua nữa."
Lâm Tịch cúi mắt nhìn anh, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ ấy từng khiến cô say đắm, nhưng bây giờ, lòng cô đã như nước lặng, cô chỉ nhàn nhạt nói: "Không có gì, chỉ là tự dưng nhớ ra Tô Nguyệt thích hoa chuông xanh. À đúng rồi, lâu rồi cô ấy chưa đến nhà chúng ta, hay là ngày mai hẹn cô ấy cùng ăn bữa cơm đi?"
Nghe vậy, trong mắt Lục Thiên Dã lại lóe lên một tia sợ hãi, nhưng anh che giấu rất tốt, lập tức đưa tay nhéo yêu má cô và hỏi: "Bảo bối Tịch Tịch nhà anh gần đây có phải quá cô đơn rồi không? Đều là lỗi của anh, gần đây công việc bận quá, công ty còn hai dự án quan trọng phải triển khai. Anh sẽ cố gắng nghỉ cuối tuần này, rồi đưa em ra biển ngắm mặt trời mọc, được không?"
Từ khi Lâm Tịch không thể đi lại được nữa, cô không còn thích đến những nơi quá náo nhiệt, mà mê ngắm mặt trời mọc, hoàng hôn, và các phong cảnh, cô cực kỳ thích những môi trường yên tĩnh.
====================
Để cô có một trải nghiệm tốt, Lục Thiên Dã không tiếc tiền m/ua một hòn đảo hoang ở nước ngoài. Trong năm năm qua, anh luôn dành thời gian đưa cô đến hòn đảo đó sống một tháng, mỗi ngày cùng cô ngắm mặt trời mọc và lặn.
Rõ ràng là một người yêu cô như thế, tại sao nói thay đổi là thay đổi ngay được?
Chỉ là, giữa họ sẽ không còn tương lai nữa.
Lâm Tịch cố gắng giữ bình tĩnh: "Chỉ là lâu rồi em không gặp Tô Nguyệt. Lần trước cô ấy nói mình đang yêu, nhưng em vẫn chưa gặp bạn trai của cô ấy. Đúng lúc mai là sinh nhật cô ấy, mình hẹn cô ấy đưa bạn trai đến nhà mình ăn cơm, như vậy bốn người chúng ta có thể trò chuyện rồi."
Lâm Tịch nhìn thẳng vào mắt Lục Thiên Dã: "Điện thoại em để trong phòng ngủ, không tiện lấy, anh gọi cho cô ấy đi!"
Lục Thiên Dã sững người một lát, nhưng vẫn giả vờ vì tốt cho cô, đưa tay vuốt tóc cô: "Ngoan nào, anh sợ em mệt, hay là ngày mai chúng ta ra ngoài ăn nhé?"
"Em không muốn ra ngoài." Lâm Tịch nhìn anh chằm chằm: "Anh biết đấy, chân em không tiện."
"Được thôi!" Lục Thiên Dã mỉm cười gật đầu, sau đó lấy điện thoại ra, gọi cho Tô Nguyệt.
Điện thoại rất nhanh được kết nối.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói yêu kiều ngọt ngào của Tô Nguyệt: "Thiên Dã, bảo bối..."
Lục Thiên Dã nhanh chóng c/ắt ngang: "Tô Nguyệt, Tịch Tịch nói ngày mai là sinh nhật cô, muốn mời cô đến nhà tôi chơi, cô xem có rảnh không?"
Ở đầu dây bên kia, giọng Tô Nguyệt rõ là đã khựng lại một chút, sau đó nhanh chóng nói: "Anh đưa điện thoại cho Tịch Tịch đi."
Lục Thiên Dã đưa điện thoại cho Lâm Tịch.
Giọng nói của Tô Nguyệt ngay lập tức trở lại bình thường, nói lời xin lỗi với Lâm Tịch: "Bảo bối Tịch Tịch à, tớ xin lỗi nha! Mai tớ đã hứa với bạn trai rồi, anh ấy muốn ở bên tớ trong ngày sinh nhật. Tớ biết cậu thương tớ, nhưng khó khăn lắm tớ mới yêu được, hihi, cậu nhường tớ đi nhé!"
Khó khăn lắm mới yêu được sao?
Là yêu chồng của bạn thân à?
Lâm Tịch cảm thấy đ/au nhói trong lòng: "Xem ra, bạn trai cậu rất yêu cậu nhỉ!"
Tô Nguyệt cất giọng tự đắc và hạnh phúc: "Đúng vậy! Anh ấy thực sự đối xử rất tốt với tớ, mỗi ngày đều tặng hoa cho tớ."
Lâm Tịch lên tiếng: "Hoa chuông xanh à?"
Khuôn mặt Lục Thiên Dã lập tức cứng đờ.
Lâm Tịch nhàn nhạt nói: "Thật trùng hợp, hôm nay Thiên Dã cũng tặng tớ hoa chuông xanh. Tớ nhớ cậu thích nó."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó nhanh chóng cười nói: "Thiên Dã lúc nào cũng rất chu đáo với cậu, Tịch Tịch, cậu thật hạnh phúc. Không nói nữa, tớ còn bận công việc, lần sau gặp nhé."
Điện thoại nhanh chóng bị ngắt, Lâm Tịch đưa lại điện thoại cho Lục Thiên Dã: "Xem ra, mai em không được ăn bánh sinh nhật của Tô Nguyệt rồi. Thật ra... Em còn chuẩn bị một món quà lớn cho cô ấy! Đáng tiếc quá!"
"Lại là túi xách à?" Lục Thiên Dã cười nhạt, dù sao mỗi năm vào sinh nhật của Tô Nguyệt, Lâm Tịch đều chuẩn bị quà trước nửa tháng, hầu như các loại túi xách hàng hiệu, phiên bản hiếm toàn cầu, cô đều đã tặng qua. Lục Thiên Dã sớm đã quen.
Lâm Tịch điều khiển xe lăn đến bên tủ, lấy ra một chiếc hộp lớn từ trong tủ, đưa cho Lục Thiên Dã: "Đây là món quà em chuẩn bị cho Tô Nguyệt."
Quả nhiên, đó là một chiếc hộp lớn của Hermès, được gói rất tinh xảo.
"Em yêu của anh hào phóng quá đi." Lục Thiên Dã đưa tay nhéo nhẹ má Lâm Tịch.
Lâm Tịch nhàn nhạt nói: "Chân tay em bất tiện, anh giúp em mang nó tặng Tô Nguyệt nhé. Nhớ là phải bảy ngày sau mới được đưa cho cô ấy đấy, nếu không sẽ mất sự bất ngờ."
"Sao lại phải bảy ngày sau?" Lục Thiên Dã có chút nghi ngờ.
Lâm Tịch cười nhẹ: "Vì trong này có một thứ rất hiếm, phải sau bảy ngày mở ra mới có ý nghĩa. Anh nhất định phải đợi bảy ngày nữa mới đưa cho cô ấy, được không?"
Lục Thiên Dã rất ngoan, lúc nào cũng nghe lời cô nhất.
Quả nhiên, Lục Thiên Dã cười tươi đồng ý ngay: "Yên tâm đi, bảo bối ngoan. Anh đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ."
Lời vừa dứt, điện thoại của anh reo lên.
Trên màn hình hiển thị một số lạ, nhưng sắc mặt Lục Thiên Dã lại thay đổi, xem ra là số phụ của Tô Nguyệt.
"Bảo bối ngoan, anh ra nghe điện thoại một chút, dạo này công ty bận quá, chuyện gì cũng cần anh xử lý..."
Nói xong, anh vội vã đi về phía thư phòng.
Lâm Tịch nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh vội vàng rời đi, đôi mắt cô hơi đỏ lên. Cô tiện tay lấy một chiếc tai nghe từ tủ và đeo lên...
Trước khi Lục Thiên Dã đến, cô đã nhờ người lắp máy nghe tr/ộm trong thư phòng của anh.
Vừa đeo tai nghe lên, cô đã nghe thấy giọng Tô Nguyệt trong điện thoại nghẹn ngào: "Thiên Dã, hu hu hu... Sao anh lại có thể tặng hoa chuông xanh cho Tịch Tịch? Không phải anh nói đó là loài hoa chỉ thuộc về riêng em thôi sao?"
Chương 26
Chương 10
Chương 17
Chương 18
Chương 22.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook